Phần 1

(10 câu)
Câu 1

Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời lần lượt các câu hỏi:

1968

8.4.68

Một cas ruột thừa trong điều kiện thiếu thốn. Thuốc giảm đau chỉ có vài ống Novocaine nhưng người thương binh trẻ không hề kêu la một tiếng. Anh còn cười động viên mình - nhìn nụ cười gượng trên đôi môi khô vì mệt nhọc, mình thương anh vô cùng. Rất đau xót rằng sự nhiễm trùng trong ổ bụng không do ruột thừa vỡ. Tìm kiếm gần một giờ không thấy nguyên nhân, mình đành đóng lại, cho đặt dẫn lưu và đổ kháng sinh trong ổ bụng. Nỗi băn khoăn của một người thầy thuốc + nỗi thương xót mến phục người thương binh ấy làm mình không thề yên bụng. Vuốt nhẹ mái tóc anh, mình muốn nói với anh rằng: với những người như anh mà tôi không cứu chữa được thì đó là điều đau xót khó mà phai đi trong cuộc đời phục vụ của một người thầy thuốc.

10.4.58

Vậy là chiều nay các anh lên đường để lại cho mọi người một nỗi nhớ mênh mông giữa khu rừng vắng vẻ. Các anh đi rồi nhưng tất cả nơi đây còn ghi lại bóng dáng các anh: những con đường đi, những chiếc ghế ngồi chơi xinh đẹp, những câu thơ thắm thiết yêu thương. Nghe anh Tuấn ra lệnh: “Tất cả ba lô lên đường!”. Những chiếc ba lô vụng về may bằng những tấm bao Mỹ đã gọn gàng trên vai, mọi người còn nấn ná đứng lại trước mình bắt tay chào mình một lần cuối. Bỗng dưng một nỗi nhớ thương kỳ lạ đối với miền Bắc trào lên trong mình như mặt sông những ngày mưa lũ và... mình khóc ròng đến nỗi không thể đáp lại lời chào của mọi người. Thôi! Các anh đi đi, hẹn một ngày gặp lại lại trên miền Bắc thân yêu...

Suốt một đêm một ngày lo lắng vì cas mổ của San, chiều nay lòng mình vui sướng xiết bao khi thấy San ngồi dậy, nét mặt anh còn in nỗi đau đớn mệt nhọc nhưng nụ cười ngượng nở trên môi. Bàn tay anh khẽ nắm bàn tay mình mến thương tin tưởng ơi người thương binh trẻ tuổi dũng cảm kia ơi, tôi thương anh bằng một tình thương rộng nhưng rất sâu xa: tình thương của một người thầy thuốc trước bệnh nhân, tình thương của một người chị đối với đứa em đau ốm (thực ra San bằng tuổi mình) và tình thương ấy đặc biệt hơn đối với mọi người vì cộng thêm cả lòng mến phục. Anh có thấy điều đó trong cái nhìn lo âu của tôi không? Có thấy bàn tay tôi dịu dàng đặt nhẹ trên vết thương, trên đôi tay xanh gầy của anh đó không? Chúc San mau bình phục để trở về với đội ngũ chiến đấu, trở về với bà mẹ già đang vò võ ngóng trông con từng giờ, từng phút.

12.4.68

Rừng chiều sau một cơn mưa, những lá cây xanh trong trước ánh nắng, mỏng mảnh xanh gầy như bàn tay một cô gái cấm cung. Không khí trầm lặng và buồn lạ lùng. Cả khu nhà bệnh nhân im lặng, bên khu nhân viên cũng chỉ nghe thấy tiếng Hường rì rầm trò chuyện với ai. Một nỗi nhớ mênh mang bao trùm quanh mình. Nhớ ai? Nhớ ba, nhớ má, nhớ những người vừa ra đi... và nhớ cả một người bệnh nhân đang chờ mình đến với anh nữa. Bên trong nỗi nhớ hình như có một nỗi buồn sâu kín, thầm lặng nhưng rất nặng nề. Dù sao vết thương lòng vẫn đang rỉ máu, dù mình có muốn lấy công việc lấy mọi nỗi nhớ khác đè lên trên, nó vẫn trỗi dậy, xót xa vô cùng. Hãy quên đi Th. ơi! Hãy quên đi mà tìm lại niềm hy vọng mới mẻ xanh tốt trong lành hơn. Hãy lấy niềm tự hào mà quên đi thất vọng. Con người ấy đâu có xứng đáng với tình yêu trong trắng, chung thuỷ của Thuỳ. Ơi những người thân yêu của tôi trên quê hương Đức Phổ này, có ai hiểu và cảm thông hết nỗi lòng tôi chăng? Nỗi lòng một cô gái đầy ước mơ hy vọng mà không được đáp lại một cách xứng đáng?

(Trích Nhật kí Đặng Thùy Trâm)

Câu 1:

Ai là người kể chuyện?

Tác giả Đặng Thùy Trâm - xưng "mình", "tôi".
Bệnh nhân San - xưng "mình", "tôi".
Tác giả Đặng Thùy Trâm - xưng "chúng mình".
Bệnh nhân San - xưng "chúng mình".
Câu 2:

Nêu nội dung chính của đoạn trích.

Ghi chép lại những trải nghiệm sau khi chiến tranh kết thúc của bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Ghi chép lại diễn biến câu chuyện tình yêu của bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Ghi chép lại những trải nghiệm khi đi học ở Đức Phổ của bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Ghi chép lại những trải nghiệm khi làm nhiệm vụ trên chiến trường của bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Câu 3:

Sự việc nào là sự việc chính được nhắc tới trong văn bản?

"Tôi" cứu chữa cho bệnh nhân San.
"Tôi" cùng San chữa bệnh cho các bệnh nhân khác.
"Tôi" cùng San tham gia chiến đấu trên chiến trường.
"Tôi" cùng San trở về quê sau chiến tranh.
Câu 2

Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời lần lượt các câu hỏi:

Thanh lách cánh cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Chàng thấy mát hẳn cả người; trên con đường lát gạch bát tràng rêu phủ, những vòng ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhẩy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán - bên ngoài trời nắng gắt - rồi thong thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong căn vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.

Thanh bước lên thềm, đặt vali trên chiếc trường kỷ, rồi ngó đầu nhìn vào trong nhà: bóng tối dịu và man mát loáng qua những màu sắc rực rỡ chàng đem ở ngoài trời vào; Thanh chưa nhìn rõ thấy gì cả; một lát, quen bóng tối, chàng mới nhận thấy cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi, cũng y nguyên như ngày chàng đi xưa. Sự yên lặng trầm tịch đến nỗi Thanh trở nên nghẹn họng; mãi mãi chàng mới cất được tiếng lên gọi khẽ:

- Bà ơi!

Một cái bóng lẹ làng từ trong vụt ra, rơi xuống mặt bàn; Thanh định rõ nhìn: con mèo của bà chàng, con mèo già vẫn chơi đùa với chàng ngày trước. Con vật nép chân vào mình khẽ phe phẩy cái đuôi, rồi hai mắt ngọc thạch xanh dương lên nhìn người. Thanh mỉm cười lại gần vuốt ve con mãn:

- Bà mày đâu?

Thanh bước xuống giàn thiên lý. Có tiếng người đi, rồi bà chàng, mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc, ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mững rỡ, chạy lại gần.

- Cháu đã về đấy ư?

Bà cụ thôi nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng đưa lên nhìn cháu, âu yếm và mến thương.

- Ði vào trong nhà không nắng cháu.

Thanh đi bên bà, người thẳng, mạnh, cạnh bà cụ gầy còng. Tuy vậy chàng cảm thấy chính bà che chở cho chàng, cũng như những ngày chàng còn nhỏ.

- Nhà không có ai ư bà?

- Vẫn có thằng Nhân, hôm nay nó đi đong thóc bên kia xóm. D- chốc nó về. Con đã ăn cơm chưa?

- Dạ chưa. Con ở tàu về đây ngay. Nhưng con không thấy đói.

Bà nhìn cháu, giục:

- Con rửa mặt đi, rồi đi nghỉ không mệt. Trời nắng thế này mà con không đi xe ư?

Thanh cười:

- Có một tý đường đất, cần gì phải xe. Con đi bộ hàng ngày cũng được.

Nhưng Thanh cũng vẫn theo lời bà. Chàng đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rợi và Thanh cúi nhìn bóng chàng lay động trong lòng bể với những mảnh trời xanh tan tác.

Tất cả những ngày thuở nhỏ trở lại với chàng. Thanh vắng nhà đã gần hai năm nay, vậy mà chàng có cảm giác như vẫn ở nhà tự bao giờ. Phong cảnh vẫn y nguyên, gian nhà vẫn tịch mịch và bà chàng vẫn tóc bạc phơ và hiền từ.

Trên trường kỷ, ngọn đèn con và cái điếu cũ kỹ. Con mèo già tròn mình nằm bên cạnh, mắt lim dim trong sự bình yên và nhàn nhã. Thanh trông thấy cảnh ấy đã nhiều lần. Lần nào trở về với bà chàng, Thanh cũng thấy bình yên và thong thả như thế. Căn nhà với thửa vườn này đối với chàng như một nơi mát mẻ và hiền lành, ở đấy bà chàng lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu chàng.

- Ấy, bà làm gì thế? Bà để mặc cháu.

Bà cụ vẫn không thôi phẩy chiếc phất trần lên đầu giường:

- Ðã lâu không có ai nằm nên bụi bám đầy khắp cả.

Thanh phải để mặc cho bà sửa chiếu và xếp lại gối. Chàng thấy mình bé quá.

- Cháu đi nghỉ chẳng mệt. Ðể bà hái mấy lá rau nấu canh ăn cho mát.

(Trích Dưới bóng hoàng lan, Thạch Lam)

Câu 1:

Xác định thể loại của văn bản.

Cổ tích.
Đồng thoại.
Truyện ngắn.
Truyền thuyết.
Câu 2:

Xác định ngôi kể của văn bản.

Ngôi thứ nhất - Thanh kể.
Ngôi thứ nhất - bà kể.
Ngôi thứ ba.
Câu 3:

Nhân vật người bà được khắc họa qua những phương diện nào? (Chọn 3 đáp án)

Hành động, cử chỉ.
Ngoại hình.
Lời nói.
Suy nghĩ.
Câu 4:

Người bà hiện lên là một người thế nào?

Trầm tư, lặng lẽ, không thường xuyên nói chuyện với cháu.
Hiền từ, nhân hậu, giàu tình yêu thương với cháu.
Nghiêm khắc, khó tính, thường la mắng cháu.
Lạc quan, yêu đời, không ngại khó khăn, thử thách.
Câu 3

Kí là gì?

Một thể loại văn xuôi thường ghi lại sự việc và con người một cách hư cấu.
Một thể loại thơ thường ghi lại sự việc và con người một cách xác thực.
Một thể loại văn xuôi thường ghi lại sự việc và con người một cách xác thực.
Một thể loại thơ thường ghi lại sự việc và con người một cách hư cấu.
Câu 4

Vì sao kí thường được kể dưới ngôi thứ nhất?

Vì đó là trải nghiệm của riêng tác giả, kể theo ngôi thứ nhất sẽ chân thực hơn.
Vì ngôi kể thứ nhất giúp văn bản mở rộng phạm vi phản ánh hiện thực.
Vì ngôi kể thứ nhất giúp văn bản có dung lượng dài hơn.
Vì đó là trải nghiệm của riêng tác giả, kể theo ngôi thứ nhất sẽ kì ảo, hấp dẫn hơn.
Câu 5

Chọn 3 yếu tố thể hiện tính xác thực của kí.

Sự có mặt của những người cùng tham gia vào sự việc.
Không gian cụ thể.
Tên tác giả.
Thời gian cụ thể.
Câu 6

Xếp các tiểu loại sau thành hai nhóm.

  • tản văn
  • du kí
  • hồi kí
  • tùy bút

Tiểu loại thiên về kể sự việc

    Tiểu loại thiên về biểu cảm

      Câu 7

      Chọn 4 tiểu loại thuộc thể loại kí.

      Du kí.
      Chữ kí.
      Hồi kí.
      Tùy bút.
      Bút kí.
      Câu 8

      Nêu 3 đặc điểm của truyện ngắn.

      Chi tiết và lời văn cô đọng.
      Ít nhân vật.
      Ít sự kiện phức tạp.
      Dung lượng dưới 20 trang.
      Câu 9

      Truyện ngắn Bức tranh của em gái tôi gửi gắm bài học gì?

      Cần biết hỗ trợ, giúp đỡ nhau trong cuộc sống.
      Không nên đố kị với tài năng của người khác.
      Không nên kìm hãm tài năng của bản thân.
      Cần biết chăm chỉ rèn luyện để phát triển tài năng của bản thân.
      Câu 10

      Yếu tố quan trọng nhất của kí là gì?

      Tính kì ảo.
      Tính xác thực.
      Tính phong phú.
      Tính hài hước.