Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo
Qua truyện của Dế Mèn khiến em hiểu vì Dế Mèn mới lớn, sống trong một thế giới nhỏ bé, quanh quẩn gồm những người hiền lành nên đã lầm tưởng sự ngông cuồng là tài ba của mình, có thái độ kiêu căng, tự phụ, xốc nổi. Đây cũng là những lỗi lầm dễ mắc phải ở những người tuổi mới lớn.
Tuy nhiên, trước những lỗi lầm, chúng ta phải biết nhận ra và sửa chữa những sai lầm mà mình mắc phải, phải tự trọng, biết nghiêm khắc trước những thiếu sót của mình.
- Qua truyện của Dế Mèn khiến em hiểu vì Dế Mèn mới lớn, sống trong một thế giới nhỏ bé, quanh quẩn gồm những người hiền lành nên đã lầm tưởng sự ngông cuồng là tài ba của mình, có thái độ kiêu căng, tự phụ. Đây cũng là những lỗi lầm dễ mắc phải ở những người tuổi mới lớn vì họ chưa có nhiều hiểu biết về cuộc đời.
- Trước những lỗi lầm, chúng ta phải biết nhận ra và sửa chữa những sai lầm mà mình mắc phải, phải tự trọng, biết nghiêm khắc trước những thiếu xót của mình.
Qua truyện của Dế Mèn khiến em hiểu vì Dế Mèn mới lớn, sống trong một thế giới nhỏ bé, quanh quẩn gồm những người hiền lành nên đã lầm tưởng sự ngông cuồng là tài ba của mình, có thái độ kiêu căng, tự phụ, xốc nổi. Đây cũng là những lỗi lầm dễ mắc phải ở những người tuổi mới lớn.
Tuy nhiên, trước những lỗi lầm, chúng ta phải biết nhận ra và sửa chữa những sai lầm mà mình mắc phải, phải tự trọng, biết nghiêm khắc trước những thiếu xót của mình.
Kỉ niệm sau là 1 kỉ niệm mình đọc trộm nhật kí.Tóm gọn:
Nhớ năm đó là hồi lớp 3,bạn mình có mua 1 quyển sổ nhật kí .Ngày nào mình cũng thấy bạn thân mình cầm bút gòi viết vào trong cuốn sổ đó,nhưng dù là bạn thân,bạn mình vẫn ko cho đọc.Mình nghĩ bạn đấy đang viết 1 thông tin j đó quan trọng,hay ghi viết xấu về mình.Mình tò mò lắm,thế mình đã quyết định đợi chờ bạn mình cất quyển sổ vào trong cặp để mình lén đọc nó.Vào 1 hôm,bạn thân mình khi ghi chép các thứ trong cuốn sổ rồi để nó vào trong cặp.Mình ngồi đối diện bàn của bạn mình nên thấy hết.Lúc bạn mình ra ngoài chơi,mình chạy vào,mở ngăn bạn thân mình cất sổ rồi mình bỏ ra đọc.TRong đó ghi rất nhìu thứ nhưng ghi toàn bằng tiếng anh.
that!
Đề bài : Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em về tình bạn .
( xích mích với bạn , hiểu lầm , ... )
tham khao:
Nhung là người bạn thân nhất của em. Bọn em học với nhau từ hồi mầm non cho tới Tiểu học. Tình bạn của chúng em gắn bó với nhau 4 năm dòng dã. Tình cảm ấy dường như đã vượt qua cả tình bạn mà trở thành tình chị em ruột thịt, thân nhau như trong một gia đình vậy. Càng lớn lên thì bọn em càng thêm trân trọng tình bạn cao cả và thiêng liêng này. Em và Nhung có rất nhiều kỷ niệm đẹp đẽ với nhau trong cả học tập lẫn vui chơi. Đó là khoảng thời gian mà có lẽ suốt cả cuộc đời này em không bao giờ có thể quên được. Ngỡ tưởng em và Nhung sẽ ở gần nhau một quãng đường dài hơn nữa, nhưng không may là ước mơ đó không thành hiện thực. Tới năm lớp 3, bố mẹ Nhung quyết định lên Hà Nội để làm ăn, sinh sống. Tất nhiên là cả Nhung cũng sẽ theo bố mẹ lên đó học tập. Và bọn em đã lưu luyến và bịn rịn chia tay nhau từ hồi đó. Suốt 2 năm trời, chúng em không có bất kỳ một liên lạc nào với nhau. Bất ngờ một hôm (khi đó em đã lên lớp 5), trên đường đi học về, ghé vào công viên gần nhà, em bắt gặp một bóng dáng thật thân thương làm sao! Đó là Nhung, em đã được gặp lại cô bạn thân nhất của mình sau bao ngày xa cách. Cuộc gặp gỡ khi đó để lại trong em rất nhiều cảm xúc khó phai mờ.
Đó là một buổi chiều mùa thu. Gió thổi nhẹ. Mây êm đềm trôi. Bầu trời mùa thu trong vắt. Không khí trong lành và mát mẻ. Buổi học chiều nay tan sớm, em thư thả, thong thả đi bộ về nhà. Vừa đi em vừa cảm nhận không gian thơ mộng và đầy lãng mạn của buổi chiều thu. Một không gian gợi lên trong tâm hồn em một chút man mác buồn. Em đi qua khu công viên của khu phố nhà em. Thu mà nên trong công viên phủ đầy một màu vàng đỏ của lá. Những chiếc lá khô lìa cành, phủ kín trên mặt đất trong công viên. Gió lướt qua tới đâu là là khẽ khàng đáp xuống mặt đất tới đấy. Phải rồi! Đây là công viên – nơi có nhiều kỷ niệm của em và Nhung nhất. Là nơi chúng em lần đầu gặp nhau, quen nhau và rồi chơi với nhau như hai chị em ruột thịt vậy. Thời gian thấm thoát thoi đưa, đã 2 năm rồi, em không gặp lại Nhung. Nghĩ tới đó mà lòng em trào lên một nỗi buồn trống vắng, không thể gọi được tên. Miên man theo dòng hồi tưởng, em đi mãi dọc theo công viên và... Em bất ngờ bắt gặp một dáng hình quen thuộc đang đứng ngay trước mặt. Em ngẩng đầu lên để xem đó là ai. Thật bất ngờ. Đó là Nhung. Người bạn thân nhất của em. Cuộc gặp gỡ này làm em thực sự không tin nổi vào mắt mình.
Nhung không thay đổi là mấy. Vẫn là dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn của hai năm trước. Chỉ có điều là Nhung đã cao hơn trước rất nhiều, thực sự rất ra dáng một cô thiếu nữ trẻ trung, xinh đẹp. Khuôn mặt vẫn phúc hậu, dễ thương và rạng ngời như mọi khi.
- Thu. Lâu rồi không gặp cậu – Nhung cất giọng hỏi
Vẫn là giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp đó. Khi ấy, em thực sự không kìm được nước mắt vì xúc động. Em chạy tới thật nhanh, ôm choàng lấy Nhung mà khóc nức lên. Em mếu máo:
- Nhung à. Cậu về rồi! Mình rất nhờ cậu đó!
- Thôi nào, đừng khóc chứ. Mình về rồi nè – Nhung an ủi em.
Chúng em ra chỗ xích đu năm xưa hai đứa vẫn hay chơi với nhau để ngồi nói chuyện. Em cất tiếng hỏi trước:
- Hai năm qua, cậu vẫn sống tốt chứ?
Nghe em hỏi, Nhung tủm tỉm cười. Nụ cười tỏa nắng và dịu dàng của Nhung đây rồi, không lẫn vào đâu được. Nhung đáp:
- Mình sống tốt lắm. Môi trường học tập trên Hà Nội cũng ổn lắm. Ban đầu lên đấy thì mình không quen lắm nhưng dần dần mình quen được thêm rất nhiều bạn mới. Còn Thu thì sao? Cậu sao rồi?
Em cười:
- Mình cũng thế. Tình hình học tập và cuộc sống đều rất tốt. Gia đình mình vẫn khỏe mạnh lắm. Chỉ có điều, cậu ra đi đột ngột quá nên mình cảm thấy trống vắng va buồn lắm. Hai năm qua không có một chút liên lạc hay thông tin liên qua tới cậu làm mình thấy khá lo lắng.
- Mình không sao. Mình cũng rất nhớ cậu. Hôm nay, mình về quê thăm ông bà nên tiện mình xin phép bố mẹ cho mình về chơi với cậu một tuần. Một tuần lận đấy nha. Mình ngủ tạm ở nhà cậu một tuần được chứ?
Em vui mừng khôn xiết:
- Tất nhiên là được rồi. Ở bao lâu cũng được hết.
Sau đó, em và Nhung có một tuần để bên nhau. Một tuần để ôn lại những kỷ niệm của thời ấu thơ vui đùa, chơi với nhau. Một phần tuổi thơ trong sáng, ngây thơ, hồn nhiên mà đáng yêu vô cùng.
Cuộc gặp gỡ lại người bạn thân sau bao ngày xa cách sẽ là kỷ niệm không bao giờ phai nhòa trong tâm trí em. Buổi chiều thu hôm ấy, em gặp lại Nhung – người bạn mà em yêu quý và trân trọng nhất.
Nhung là người bạn thân nhất của em. Bọn em học với nhau từ hồi mầm non cho tới Tiểu học. Tình bạn của chúng em gắn bó với nhau 4 năm dòng dã. Tình cảm ấy dường như đã vượt qua cả tình bạn mà trở thành tình chị em ruột thịt, thân nhau như trong một gia đình vậy. Càng lớn lên thì bọn em càng thêm trân trọng tình bạn cao cả và thiêng liêng này. Em và Nhung có rất nhiều kỷ niệm đẹp đẽ với nhau trong cả học tập lẫn vui chơi. Đó là khoảng thời gian mà có lẽ suốt cả cuộc đời này em không bao giờ có thể quên được. Ngỡ tưởng em và Nhung sẽ ở gần nhau một quãng đường dài hơn nữa, nhưng không may là ước mơ đó không thành hiện thực. Tới năm lớp 3, bố mẹ Nhung quyết định lên Hà Nội để làm ăn, sinh sống. Tất nhiên là cả Nhung cũng sẽ theo bố mẹ lên đó học tập. Và bọn em đã lưu luyến và bịn rịn chia tay nhau từ hồi đó. Suốt 2 năm trời, chúng em không có bất kỳ một liên lạc nào với nhau. Bất ngờ một hôm (khi đó em đã lên lớp 5), trên đường đi học về, ghé vào công viên gần nhà, em bắt gặp một bóng dáng thật thân thương làm sao! Đó là Nhung, em đã được gặp lại cô bạn thân nhất của mình sau bao ngày xa cách. Cuộc gặp gỡ khi đó để lại trong em rất nhiều cảm xúc khó phai mờ
* Mik ko chép MẠNG*
Bài làm:
Có những cuộc gặp gỡ dù tình cờ ngắn ngủi nhưng đã giúp em quen đc người bạn mới và nhận đc những tình cảm thật ý nghĩa. Cuộc gặp gỡ đã để lại cho em ấn tượng khó quên.
Chuyến đi tam đảo là phần thưởng em hết kì I năm lớp 5. Cả nhà em háo hức mong chờ chuyến đi. Mẹ em tranh thủ sau khi làm đi mua sắm rất nhiều thức ăn, đêm trc ngày lên đường em hồi hộp, nhưng rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Sáng mái thức dậy cho kịp giờ. Sáng hôm sau, em thức dậy sớm hơn bình thường để chuẩn bị. Sau ki chuẩn bị, cả nhà lên chiếc xe ô tô. Chiếc ô tô chậy bon bon trên đường. Niềm vui vào háo hức khiến em quên đi dường xa. Qua Hà Nội, Vĩnh Phúc là đến tam đảo. Và gia đình em đã đến nơi.
Buổi chiều, em xin phép bố mẹ cho đi thâm quan vùng đất,cảnh vật nơi đây. Quang cảnh đẹp đẽ và hấp dẫn hiện ra. Em mải ngắm cảnh nên quên mất đường về. Lúc đó, em pháp hiện ra là mik đã lạc đường. Bỗng, em nhìn thấy một cô bé trạc tuổi em . Em tiến hỏi về khu mik cần. Bạn đã dẫn em đến đó. Trên đường đi, chúng em nói cười vui vẻ. Bạn ấy chỉ cho em những phong cảnh nơi đây. Giọng bạn rất hay về ấm áp. Bạn nói rằng bạn có ước mơ trở thành hướng dẫn viên du lịch. Đến nơi, em cảm ơn bạn vì đã giúp em tìm đường về, Và em tặng cho bạn cái bờm màu hồng có hình trái tim. Và đeo lên cho bạn, bạn rất hợp với cái bờm mà em tặng.Chúng em hẹn ngày ko xa sẽ gặp lại. Rồi bóng bạn mờ dần trong làn sương.
Sau nhưng khoảng thời giai vui vẻ ở Tam đảo. Em và gia đình đã về nhà. Về đến nhà, em vẫn bồi hồi, xao xuyến kkhi nghĩ về cuocj gặp gỡ đó, Em mog sẽ sớm đc gặp lại bạn trong một ngày ko xa.
HT!~!
HUYHUY!~!
Kỉ niệm về chuyến đi chơi xa đầu tiên đến giờ tôi vẫn còn nhớ mãi. Năm đó, nhân dịp tôi được là học sinh giỏi nên bố tôi thưởng cho một chuyến đi nghỉ mát tại Vịnh Hạ Long.
Trước chuyến du lịch, mẹ tôi đã chuẩn bị rất nhiều đồ dùng như quần áo, đồ ăn, kem chống nắng... Buổi sáng hôm đó, gia đình tôi dậy từ rất sớm. Đúng sáu giờ ba mươi phút, chiếc xe ô tô xinh xắn đã đỗ ở cửa nhà chúng tôi. Bố mẹ tôi mang đồ ra xe, sau đó tôi chỉ việc yên tâm ngồi trên xe để ngắm nhìn cảnh đẹp. Bầu trời hôm đó dường như xanh hơn, trong hơn. Những mảnh mây xanh trôi bồng bềnh như những con tàu cập bến. Tôi mải ngắm nhìn bầu trời mà ngủ quên lúc nào không biết.
Khoảng ba tiếng sau, xe đến nơi. Khi mẹ tôi gọi dậy thì chúng tôi đã đến Hạ Long rồi. Xe ô tô đưa gia đình tôi đến khách sạn đã được đặt trước. Sau khi dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, tôi cùng chị Hà nghỉ ngơi một lúc. Từ trên ban công nhìn xuống, tôi thấy một bãi biển rộng lớn mênh mông. Xa xa, ngoài khơi có những con tàu đánh cá trông như những con kiến đang bò trên đại dương bao la. Không nén nổi xúc động, tôi đã hỏi chị:
- Đẹp quá chị Hà nhỉ?
Chị Hà nói:
- Đúng vậy! Thật đẹp em gái ạ!
Chúng tôi nghỉ ngơi một lát rồi bố dẫn cả nhà đi ăn. Đồ ăn ở đây phải nói là ngon có hạng: nào cá, cua, tôm, mực… Toàn những món đặc trưng của biển. Mặc dù ở nhà, tôi đã ăn nhiều lần nhưng tôi vẫn thấy món ăn ở đây ngon hơn rất nhiều. Thú vị nhất là lúc tôi được đi tắm biển. Biển trong xanh thỉnh thoảng có những đợt sóng vỗ mạnh vào bờ. Còn nước biển thì mặn chát và mát rượi. Cát ở biển thì trắng mịn màng. Vì không biết bơi nên tôi chỉ quanh quẩn ở gần bờ nghịch nước và xây những lâu đài bằng cát. Bố tôi thì chụp ảnh cho cả nhà.
Sáng hôm sau, mẹ tôi gọi dậy sớm để ngắm cảnh bình minh. Ông mặt trời nhô hẳn lên cao trông như một quả cầu lửa khổng lồ in bóng xuống mặt biển trong xanh, không một gợn sóng. Tôi còn được đi thuyền để ra tham quan Vịnh Hạ Long nữ. Nơi đây có rất nhiều hòn đảo với những hình thù thú vị. Gia đình tôi đã có rất nhiều tấm ảnh lưu niệm đẹp.
Chuyến du lịch của tôi đã kết thúc. Nhưng nó đã đem đến thật nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Tôi mong rằng gia đình mình sẽ có thêm nhiều chuyến đi như vậy hơn.
Kể câu chuyện lần đầu em được đi chơi xa - Mẫu 2Trong kì nghỉ hè vừa qua, gia đình em đã đi du lịch ở Đà Lạt. Đây là lần đầu tiên em được đi chơi xa nên cảm thấy vô cùng thích thú.
Bố em đã chuẩn bị rất đầy đủ cho chuyến đi này. Từ mấy hôm trước, bố đã mua vé ở Trung tâm du lịch. Khi trên xe đã đủ người, anh lái xe nhấn còi báo hiệu cho du khách biết rằng sắp tới giờ xe chạy.
Đúng sau giờ phút, xe rời bến. Thành phố lúc sớm mai thật quang đãng, mát mẻ. Trên đường, người và xe cộ còn thưa thớt. Ra khỏi thành phố, xe rẽ ra quốc lộ 1 và bắt đầu tăng tốc. Em ngồi ghế sát cửa sổ nên tha hồ ngắm phong cảnh hai bên đường. Chẳng mấy chốc, xe đã tới ngã ba đi Đà Lạt. Từ đây, quốc lộ 20 uốn mình chạy giữa một màu xanh bát ngát của những rừng cao su nối tiếp nhau.
Phong cảnh mỗi lúc một khác. Chiếc xe lên dốc, xuống đèo liên tục. Có những đèo rất cao và dài hàng chục cây số. Anh lái xe bình tĩnh và khéo léo lái xe qua những chặng đường cheo leo, nguy hiểm, một bên là núi cao, một bên là vực sâu. Hành khách tỏ vẻ rất yên tâm, hoàn toàn trông cậy vào tay lái thành thạo của anh. Một số người ngả đầu vào thành ghế ngủ ngon lành.
Ba giờ chiều, xe đã tới địa phận thành phố Đà Lạt, điểm du lịch nổi tiếng trong cả nước. Từ xa, em đã nhìn thấy những đồi thông nối tiếp nhau. Anh lái xe dừng lại cho du khách chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thác Prenn. Nước từ trên cao xối xuống như một tấm rèm màu trắng khổng lồ. Tiếng thác đổ đều đều, triệu triệu bụi nước li ti óng ánh. Càng tiến vào gần thành phố, khung cảnh càng hấp dẫn hơn. Quả là một cảnh tượng lạ lùng bày ra trước mắt như trong một câu chuyện thần tiên. Giữa rừng thông, thấp thoáng những ngôi nhà mái nhọn, lợp ngói đỏ tươi trông như những lâu đài huyền bí.
Nửa giờ sau, xe đỗ trước cửa khách sạn Anh Đào. Khách sạn nhỏ nhưng xinh đẹp và đầy đủ tiện nghi. Bữa ăn đầu tiên, cha con em được thưởng thức những món ăn cao nguyên thật ngon miệng. Đêm hôm ấy, em kéo chiếc chăn bông lên tận cổ và ngủ một giấc say sưa. Suốt mấy ngày ở đây, em được đi thăm rất nhiều cảnh đẹp của Đà Lạt như hồ Xuân Hương, thác Cam Ly, đồi Cù, Đồi thông hai mộ, thung lũng Tình Yêu, hồ Đa Thiện, thiền viện Trúc Lâm…
Em thích nhất là kiểu cưỡi ngựa trên đỉnh đồi, dưới gốc thông cổ thụ. Tới công viên thành phố, em vui sướng vịn vai chú gấu đen khổng lồ nhồi bông ngay gần cổng để ba chụp ảnh. Em say mê ngắm chim, ngắm thú, ngắm hoa quên cả thời gian. Cả gia đình còn đi chợ Đà Lạt. Em sững sờ trước sự phong phú, tươi đẹp của các loài hoa xứ lạnh: hồng nhung, hồng vàng, lay-ơn, thược dược, cẩm chướng, phong lan, địa lan… và bao nhiêu loại cúc khác nhau. Trái cây cũng thật hấp dẫn: mận, đào, dâu tây, cam, bơ, nho, táo…
Chuyến đi thú vị đã mở mang tầm hiểu biết của em về đất nước, con người. Đất nước mình đâu đâu cũng đẹp như tranh và con người thật hiểu khách.
Kể câu chuyện lần đầu em được đi chơi xa - Mẫu 3Năm học vừa rồi, tôi được học sinh giỏi. Nên cả gia đình đã có một chuyến du lịch đến vùng biển Vũng Tàu diễm lệ và xinh đẹp. Đây là lần đầu tiên tôi được đi chơi xa nên vô cùng háo hức.
Tôi ngồi trên xe ô tô ngắm đường phố vào sáng sớm mà vô cùng thích thú. Đến trưa, xe đã đến nơi. Gia đình tôi nhận đến khách sạn nhận phòng, rồi sau đó đi ăn trưa. Chiều tối, cả gia đình cùng nhau ra tắm biển. Tôi thích thú chạy ra bờ biển. Làn cát mềm mịn khiến tôi cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi.
Các du khách ở đây đa số là người nước ngoài, họ rất vui vẻ và thân thiện. Họ chơi những trò chơi thể thao. Sau khi tắm biển xong, gia đình tôi đã đến những quán ăn nổi tiếng ở Vũng Tàu để thưởng thức đặc sản của vùng biển này. Tôi đã ăn no nê, và vô cùng thích thú.
Chuyến đi kết thúc trong sự tiếc nuối của tôi. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ niệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè năm lớp sáu.
Kể câu chuyện lần đầu em được đi chơi xa - Mẫu 4Tuần trước em đã có một chuyến đi chơi xa đầu tiên trong đời. Em cảm thấy vô cùng thích thú.
Chuyến đi đến bảo tàng Dân tộc học Việt Nam. Đây là nơi trưng bày những hiện vật văn hóa của năm mươi tư dân tộc anh em sống trên đất nước Việt Nam. Không chỉ thế, tại đây còn thường xuyên diễn ra các hoạt động văn hóa tinh thần, các trò chơi dân gian của nhiều dân tộc khác nhau rất độc đáo và hấp dẫn.
Em và cậu Hoàng bắt xe khoảng một tiếng rưỡi mới đến nơi. Bước qua cánh cổng bảo tàng, em đứng trước một khối nhà mái vòm rất lớn. Trước nhà là một chiếc ao nhỏ, để đi vào khối nhà đó cần đi qua một chiếc cầu xây hình bậc thang. Phía trên cổng chính to rộng là một dòng chữ bằng đá rất nổi bật: “Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam”. Cậu em bảo đó là khu trưng bày trong nhà.
Theo chân cậu, em bước vào trong. Khu trưng bày trong nhà gồm hai tầng. Chính giữa sảnh chính tầng trệt là một cây nêu rất lớn. Nó cao gần chạm mái tầng trên, từ một nhánh chính, có rất nhiều nhánh nhỏ được tách ra, mỗi nhánh lại được trang trí bằng nhiều màu sắc rất đẹp đẽ, lộng lẫy. Đó là cây nêu ngày Tết dùng để trừ tà vẫn thường xuất hiện trong phong tục người Việt. Theo chân cậu, em bước tiếp vào trong và được chiêm ngưỡng các dụng cụ lao động, săn bắt như liềm, cung, dao... của người dân tộc.
Nhưng điểm hấp dẫn nhất thu hút những khách tham quan "nhí" như chúng em là khu trưng bày ngoài trời. Rời ngôi nhà mái vòm, em bước ra một không gian thoáng rộng vô cùng. Ngoài đó có rất nhiều những cây xanh mát, những dòng nước trong vắt. Đi trong khuôn viên ngoài trời của bảo tàng giống như đi trong một khu vườn rợp mát vậy. Tại đây có trưng bày rất nhiều mô hình nhà ở, nhà mồ, thuyền... của nhiều dân tộc. Tất cả đều có kích thước giống như thật. SAu đó, em còn được tham gia các trò chơi như: nhảy sạp, lò cò, kéo co, đi cà kheo, nhảy bao bố, ném còn, bắn bi…
Một ngày trôi qua thật nhanh chóng. Em đã có rất nhiều trải nghiệm thú vị. Em mong rằng mình sẽ có thêm nhiều chuyến đi như vậy hơn.
Kể câu chuyện lần đầu em được đi chơi xa - Mẫu 5Nghỉ hè năm ngoái, em đã có một chuyến du lịch bổ ích cùng gia đình. Đây là lần đầu tiên em đi chơi xa nên vô cùng háo hức, mong đợi.
Chuyến đi đến biển Sầm Sơn diễn ra ba ngày hai đêm. Mấy ngày trước, mẹ đã chuẩn bị đồ đạc cần thiết cho chuẩn đi. Gia đình em sẽ đi cùng với hai gia đình nữa là bạn thân của bố. Chuyến xe khởi hành từ sáng sớm. Khi đến nơi đã là gần trưa. Mọi người quyết định sau khi đến khách sạn nhận phòng, thu dọn đồ đạc sẽ cùng nhau đi ăn trưa. Buổi chiều tất cả sẽ cùng nhau đi tắm biển. Em còn làm quen được với hai người bạn là Hà và Nguyệt.
Buổi chiều, mọi người cùng nhau ra biển. Biển cách khách sạn khoảng ba ki-lô-mét là đến nơi. Trước mắt em chính là bãi biển Sầm Sơn rộng mênh mông. Gió biển lồng lộng. Tiếng sóng vỗ ào ạt. Bãi cát vàng trải dài. Bầu trời lúc này thật cao, không một gợn mây. Ông mặt trời như một quả bóng khổng lồ tỏa ánh nắng chói chang xuống mọi nơi. Em cùng các bạn thỏa thích vui đùa trên bãi cát, nghịch nước biển mát lạnh. Sau đó, chúng em lên bờ để xây lâu đài cát.
Buổi tối, các gia đình hẹn nhau ra biển chơi. Không khí lúc này cũng dễ chịu, mát mẻ hơn. Mọi người ngồi tại một quán nước gần bờ biển. Em còn thưởng được thưởng thức nước dừa, ăn mực nướng. Sau đó, em cùng Hà và Nguyệt xin phép người lớn được ra biển dạo chơi. Ngày hôm sau, mọi người cùng nhau tham quan các địa điểm nổi tiếng khác ở đây như hòn Trống Mái, đền Độc Cước, đền Cô Tiên, chợ Hải Sản…
Chuyến du lịch đã kết thúc, gia đình em đã có rất nhiều tấm ảnh đẹp. Em cũng có thêm được người bạn mới, với kỉ niệm thật đẹp.
Mẹ mang ra chợ bán 35 quả trứng gà và 100 quả trứng vịt. Buổi sáng mẹ bán được một số quả trứng gà và một số quả trứng vịt, còn lại 1/5 số trứng gà và 1/5 số trứng vịt. Hỏi buổi sáng mẹ đã bán bao nhiêu trứng gà, bao nhiêu trứng vịt.
Mở bài : Sẽ Béo
Thân Bài : Sẽ Gầy
Kết Bài : Trịnh Minh Gầy
Câu nói đó đã ghi sâu vào tiềm thức của tôi, cho đến tận bây giờ, khi tôi đang học năm đầu tiên cấp 2. Năm học này của tôi có điều gì đó mới mẻ, khi có một cậu học sinh mới chuyển đến. Cậu tạo cho tôi một cảm giác thật khó hiểu, bởi lẽ trong lớp học, cậu là một người ít nói, gương mặt lúc nào cũng mang vẻ lạnh lùng thoáng pha lẫn một ít buồn bã, cậu có rất ít bạn bè, và tôi lại may mắn là một trong số ít đó, cậu ngồi cùng một bàn với tôi. Tôi luôn cố gắng tạo nên một mối quan hệ như những người trong gia đình với cậu, nhưng có vẻ mọi cố gắng của tôi đều bị cậu ấy hòa vào những cơn gió và thổi bay về một nơi nào đó.
Tôi luôn cố gắng tạo nên một mối quan hệ như những người trong gia đình với cậu, nhưng có vẻ mọi cố gắng của tôi đều bị cậu ấy hòa vào những cơn gió và thổi bay về một nơi nào đó. Điều đó khiến tôi cảm thấy chán cậu ta, và dần dần, những thiện cảm về cậu cũng biến mất trong tôi, mà thay vào đó là những suy nghĩ không mấy hay ho về cậu.Và rồi một ngày nọ, thầy đã trao cho chúng tôi một nhiệm vụ, đó là làm một bài thuyết trình về môn Hóa, một môn mà tôi dở nhất, còn cậu ta thì đứng trong top đầu của trường. Tôi đành phải đến nhà cậu ta để cùng làm bài thuyết trình, và việc này đã vô tình giúp tôi và cậu ta trở thành những người bạn thân thiết, hoặc hơn cả thế.Tôi đến nhà cậu, trong một buổi chiều thu, khi những chiếc lá mang sắc vàng đang dần dần rơi xuống và che phủ lấy con đường đi. Theo sự hướng dẫn của cậu, tôi đã tìm ra địa điểm mà mình cần đến, nó nằm trên một con phố nhỏ hẹp, vắng vẻ và thật yên tĩnh. Nhà của cậu ta khá to, mang nét cổ kính. Xung quanh nhà cậu là những hàng cây kiểng, với đủ loại, được tạo dáng rất đẹp, tôi chắc là nó phải do một bàn tay tài hoa làm nên.
”Ngôi trường mới, lớp học mới, bạn bè mới,… tất cả dường như đều muốn trở nên thân thiện với mình, nhưng chẳng hiểu sao mình không thể cười đùa và hòa đồng với tất cả, có lẽ bởi vì từ lâu mình đã quên cười như thế nào rồi. Đặc biệt là đối với cô bạn cùng bàn, đôi khi, mình cảm thấy thật không phải khi đã vô hình từ chối mọi cô gắng của cô ta, nhưng chẳng biết làm thế nào nữa đây…”Những dòng nhật ký này, như những lời tâm tình của một người bạn thân, nó thật tha thiết, chân thành và đầy những suy nghĩ của cậu ta, hình ảnh về cậu ta trong tâm trí tôi dần thay đổi theo từng trang nhật ký. Đọc xong, tôi lặng lẽ khóa cửa lại, và bước về nhà trong một tâm trạng khó tả. Kể từ lúc đó, tôi đã nỗ lực hơn rất nhiều để có thể trở thành người chia sẻ với cậu ta mọi điều, và dường như cậu ta cũng nhận ra điều đó, thế là một tình bạn ra đời, và có thể còn hơn thế nữa. Giờ thì còn ai bảo đọc trộm nhật ký người khác là xấu nào, bất cứ việc gì cũng có hai mặt của nó mà thôi. Vân hay không Sao trên mạng đó😜😜😜
Ai trong chúng ta cũng ít nhất một lần bị hiểu lầm trong đời. Nhưng quan trọng là chúng ta ứng xử thế nào, chấp nhận bị oan hay đấu tranh đến cùng để bảo vệ chính nghĩa? Cuộc sống này đôi khi có những lúc “tình ngay lý gian”. Bạn hành động đúng, nhưng tất cả những biểu hiện bên ngoài lại trở thành bằng chứng chống lại bạn.
Năm lớp 9, tôi là thủ quỹ. Mọi hoạt động thu chi, tôi đều đứng ra đảm nhiệm. Mọi người chỉ đóng quỹ lớp một lượt duy nhất nên tôi đã giữ rất nhiều tiền, con số lên đến hàng triệu. Có những lúc phải chi liên tục, vì bất cẩn, tôi đã không ghi lại đầy đủ. Một số bạn đóng tiền ngay lúc tôi đang ôn bài, nhiều lúc tôi quên ghi tên lại. Rồi cũng có chuyện xảy đến…
Quỹ lớp chỉ còn vài trăm ngàn và cần mọi người đóng thêm. Ai cũng bất ngờ và cho rằng có điều gì đó không ổn nên bắt tôi kê khai thu chi. Đến lúc này tôi mới bắt đầu hoảng loạn vì sự bất cẩn của mình. Tôi trung thực, nhưng ghi sổ sách không cẩn thận nên tiền quỹ đi ra đường nào tôi cũng không biết. Vài bạn thắc mắc tại sao đã đóng tiền mà không có tên, trong khi có bạn chưa hề đóng mà tôi cũng không biết. Nhiều thành viên trong lớp đã ghét tôi trước đó bèn “mượn gió bẻ măng”, thông báo với cô chủ nhiệm. Nhiều bạn bênh vực tôi, họ tin rằng tôi không gian dối. Nhưng nhiều bạn cố tình không tin điều đó. Thời điểm ấy, mỗi ngày đến lớp là một cực hình. Tôi ghét cái cách mà người khác nhìn trộm mình, rồi tỏ ra thông cảm, chia sẻ, thật sự trong lòng họ nghĩ gì, tôi không kiểm soát được… Cô chủ nhiệm cũng không còn tín nhiệm tôi như trước. Là người đứng đầu lớp về thành tích học tập, bỗng chốc tôi không còn được nể trọng nữa. Chuyện này ảnh hưởng đến tâm lý tôi một thời gian khá dài. Dù gì thì tôi cũng có lỗi là để lộ sơ hở để rồi bị oan ức không đáng.Lần đó tôi không phải đền bù hay viết bản kiểm điểm gì cả, nhưng những gì tôi phải chịu từ những lời nói ra vào của bạn bè cũng là một bài học đáng giá cho mình
Lớn hơn một chút. Tôi biết yêu. Chuyện tình cảm tuổi học trò thường đẹp, nhưng không bền. Lần nọ, tôi vô tình thấy trong điện thoại của cậu ấy vô số tin nhắn của người khác, toàn là những tin nhắn mùi mẫn và tràn đầy tình cảm, ngay cả tôi còn chưa bao giờ nhắn cho cậu ấy như thế. Quá tức giận và không muốn tiếp tục bị lừa dối, tôi chia tay mà không cần bất kì lời giải thích nào. Tôi cảm thấy bị tổn thương, không phải vì bị người yêu phản bội, mà vì bị “qua mặt” một thời gian khá dài
Sau này, có gặp lại cậu ấy đôi lần, chúng tôi vẫn vui vẻ trò chuyện và nhắc lại kỉ niệm cũ. Cậu ấy nói rằng tôi đã hiểu lầm rất lớn, vì tôi chỉ đọc những tin nhắn đến mà không hề xem những tin nhắn cậu ấy đã gửi. Cậu ấy bảo, cậu ấy nói chuyện hoàn toàn nghiêm túc với cô bạn này, và những gì cô ấy nhắn chỉ là trêu chọc. Cô ấy biết tôi là người yêu của cậu, và thường nghe cậu kể về tôi. Tôi thở dài, ân hận vì sự trẻ con ích kỉ, nhưng yêu thương đã qua rồi…
Tôi không hiểu vì một lí do gì đó, mà cô bạn thân bỗng dưng lạnh nhạt với mình, thậm chí còn nói xấu tôi với người khác, khiến cả nhóm bạn thân tẩy chay tôi. Sự thiện chí của tôi cũng không thể nào khiến cô ấy cư xử dễ chịu hơn. Tôi cố gắng nhớ lại xem mình đã làm gì sai, nhưng vô ích…
Một thời gian sau đó, cũng thật khó hiểu, cô ấy bắt đầu thân thiện với tôi như xưa, và không hề nhắc gì đến chuyện trước đây. Tôi cũng vui vẻ đón nhận vì nghĩ rằng chắc đã có hiểu lầm gì đó, mọi chuyện đã qua thì không nên nhắc lại. Nhưng tôi vẫn luôn giữ thái độ cẩn trọng với chính người bạn thân của mình khi cô ấy lúc nào cũng mang lại cho tôi cảm giác giả tạo và không an toàn. Những hiểu lầm vô hình đã đẩy chúng tôi ra xa, thật xa… Tôi tiếc cho một tình bạn đẹp, tiếc cho sự chân thành của bản thân mình. Nhưng phải làm sao để cả hai tin nhau như xưa. Giải thích ư? Tôi biết giải thích gì khi chính tôi không hiểu thái độ kì lạ của cô ấy?
Dù là hiểu lầm người khác hay bị người khác hiểu lầm thì ta cũng mang cảm giác dằn vặt như nhau. Khi bị hiểu lầm, ta cảm thấy tổn thương rất nhiều, bản thân ngay thẳng nhưng bị mọi người cho là xấu xí. Còn hiểu lầm người khác, ta cảm thấy bản thân có lỗi khi hấp tấp vội vàng, ăn năn khi khiến bạn mình trằn trọc… Sau những hiểu lầm không đáng có, liệu rằng các mối quan hệ có còn như xưa, hay thay vào đó là sự nghi ngờ, lo sợ?
Nếu bạn đã từng bị “oan”, đừng thanh minh hay bày tỏ thái độ gì cả. Sẽ không ai tin bạn vào lúc đó. Bạn cũng tránh không nên đổ lỗi, hay tỏ ra chê trách bất kì điều gì. Nếu bạn trong sạch, thời gian sẽ trả lời tất cả. Nhiều trường hợp bị hiểu lầm mà mãi đến một thời gian rất dài, có khi cả một đời người mới được “giải oan”.
Một lý do khác khiến sự hiểu lầm ngày càng đi vào ngõ cụt: đó là do cái tôi và sự hèn nhát của mỗi chúng ta. “Cái tôi” là vì ít ai chịu nhận lỗi về phần mình, cứ khăng khăng bảo rằng mình bị oan ức, mình trong sạch, trong khi dù ít dù nhiều cũng cần nói một lời nào đó để “xoa dịu” dư luận. Còn hèn nhát là vì chúng ta không chịu đối diện với sự thật, không chịu bảo vệ lẽ phải, không chịu cùng ngồi lại với nhau và phân tích ngọn ngành vấn đề, chỉ áp đặt suy nghĩ chủ quan của bản thân vì sĩ diện. Câu chuyện của tôi năm lớp 9, nếu như bạn bè chịu hiểu tôi, bênh vực cho tôi, giải thích với cô chủ nhiệm, đồng thời tôi đứng ra xin lỗi mọi người vì sự bất cẩn của mình, thì không đến nỗi tôi bị hắt hủi và vẫn còn ray rứt chuyện đó đến tận bây giờ
Khi hiểu lầm người khác, có thể bạn sẽ nuối tiếc mãi, ân hận mãi vì sự thiếu sót của bản thân mình. Hãy xem như đó là một bài học, một kinh nghiệm sống, để nhìn nhận vấn đề nhiều chiều hơn, sâu sắc hơn. Nếu nhờ hiểu lầm người khác mà biết thay đổi bản thân theo hướng tích cực thì đó cũng là một điều rất đáng…
Cuộc sống đôi khi cần những hiểu lầm, vì biết đâu được, nhờ thử thách đó mà học được nhiều điều khác, chẳng hạn như sự chân thành, tình người và cách thứ tha…. Lần là nhờ anh của tui viết ó hay không😜😜😜😜