II. Làm văn (4 điểm) 

Viết bài văn k...">

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 2 2024

Tết đến là lúc cả nhà sum vầy cùng nhau chuẩn bị cho một cái tết đoàn viên và ấm cúng. Kỷ niệm cả nhà cùng nhau đi vườn hoa năm ngoái khiến em không thể nào quên được. Đó là lần đầu tiên em được đến một nơi đẹp như vậy.

Trên khắp con đường đến vườn hoa, hai bên đường là những phiên chợ có đủ đầy những đồ dùng cần thiết, những món hàng giao bán ngày tết, người người tất nập mua. Hòa chung vào đó là những giai điệu nhạc xuân háo hức vô cùng. Mẹ nói cứ khoảng rằm trở ra là người ta đã tấp nập bán nào thì hoa mai, hoa đào, quất,…tràn ngập sắc xuân.

Đến vườn hoa, những dãy đào, dãy quất được xếp thẳng tắp. Phía xa xa là những ruộng hoa với đầy đủ sắc màu, nào thì: hoa cúc, hoa mai, hoa ly,…đua nhau khoe sắp trải tít tắp phía xa. Mọi người đến đây mua sẽ được trải nghiệm tự mình cắt hoa, chọn những bông hoa tươi nhất. Chưa bao giờ em được nhìn thấy một cánh đồng hoa bạt ngàn và tuyệt đẹp như thế.

Mọi người xung quanh đều háo hức, hồ hởi, lời qua tiếng lại để lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất. Người bán hoa thì nở một nụ cười thật thân thiện để kêu gọi các vị khách mua hàng. Khắp khu vườn rộng ràng tiếng cười nói vui vẻ khiến cho ai nấy đều phấn khích, thích thú. Gia đình em cũng không quên chụp những bức ảnh tuyệt đẹp để nhận dịp kỷ niệm đặc biệt này.

Mẹ em cũng đang rất khéo léo lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất để trang hoàng cho nhà cửa. Còn bố em thì đi chọn cho mình sở thích là chơi đào. Em cùng chị gái thì dong duổi đuổi hoa, bắt bướm trong niềm vui thích. Đứa trẻ như em vô cùng hạnh phúc.

Thật vậy, những ngày tết đối với em là lúc mọi người vui vẻ nhất. Gia đình ai ai cũng sum vầy để chuẩn bị đón một cái tết an lành và hạnh phúc.

( văn tham khảo )

20 tháng 2 2024

cái này là sao chép của trang khác qua nhìn là biết rồi

 

25 tháng 2 2024

=loading... loading... loading... 

 

28 tháng 2 2024

 loading... loading...  

28 tháng 2 2024

đã làm trong 1 cái OLM văn gần đây :)

11 tháng 3 2024

 

Năm học vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Chính trải nghiệm ấy, đã khiến em thay đổi rất nhiều.

Từ trước đến nay, em luôn là một học sinh rất kém môn thể dục. Ai cũng cho là như vậy, kể cả em. Và chính em cũng luôn cho rằng, mình sẽ chẳng thể nào tốt hơn được. Cho đến một buổi học thể dục vào năm học trước, tất cả đã thay đổi.

Hôm đó, em được học với thầy giáo mới đến là thầy Hùng. Như thường lệ, khi các bạn chơi bóng chuyền ở trên sân, em lại đứng bên cạnh quan sát và đi nhặt bóng giúp các bạn. Thấy thế, thầy Hùng đã tiến lại và đề nghị em cũng hãy vào sân chơi cùng các bạn. Nghe vậy, em đã rất ngạc nhiên và có chút sợ sệt. Tuy nhiên, thầy vẫn cương quyết đề nghị xen lẫn yêu cầu em ra sân bóng. Mới đầu, em cứ lóng ngóng tay chân, chẳng đỡ được một lượt bóng nào. Nhưng thầy Hùng vẫn không quản ngại, mà kiên nhẫn chỉ cho em. Các bạn trên sân cũng kiên nhẫn đứng chờ, như đang góp những lời cổ vũ thầm lặng cho em. Và thế là, đến cuối buổi tập, em đã thành công đỡ được hơn mười lượt bóng, thậm chí ghi được một điểm cho đội mình. Điều đó thực sự rất tuyệt vời, khiến em hạnh phúc vô cùng. Thì ra, em cũng có thể chơi bóng như các bạn, chứ không phải là không thể.

recommended by   KHÓA HỌC ĐẦU TƯ Tải ngay bộ tài liệu đầu tư chứng khoán được yêu thích nhất 2024 khóa học đầu tư 24/7 TÌM HIỂU THÊM

Sau hôm đó, em dần tự tin và chăm chỉ hơn trong các tiết học thể dục. Em cũng đã dành thời gian mỗi buổi chiều tối để chạy bộ và rèn luyện thêm sức khỏe. Nhờ vậy, em dần hòa nhập vào những buổi học thể dục, những buổi chơi bóng ở lớp cùng các bạn. Tất cả chính là nhờ vào trải nghiệm tuyệt vời hôm ấy.

#8 BÀI VĂN KỂ LẠI MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ Mẫu 1

Mỗi lần nhìn thấy mái tôn nhà, em lại nhớ về một trải nghiệm cách đây một năm làm cho em nhớ lại và rùng mình vì ớn lạnh. Hồi ấy, lúc đó nhà em chưa xây anh em ở lớp 8, em học lớp 5.Trước hôm sẽ xảy ra sự việc em xem tivi kênh VTV1 thì nghe bảo sẽ có một cơn bão số mười bốn và đúng như vậy.Hôm đó là một ngày cuối tuần khá mát mẻ. Buổi sáng, bầu trời nắng nhè nhẹ có tiếng chim hót "líu lo,líu lo" ,mọi người vẫn làm việc như bình thường. Buổi chiều, trời bắt đầu âm u vì mây đen kéo tới khiến cho từ người đến động vật đều về chỗ ở của mình hoặc động vật chui vào một nơi kín đáo ấm áp để trú ẩn.

Rồi đến buổi tối, trời bắt đầu nổi gió lớn, đất trời phẳng phất mùi mưa cũng không khí lạnh buốt toàn thân, nhà nhà đóng cửa kín mít. Rồi chuyện gì đến thì cũng đến,mưa rơi xuống từng hạt từng hạt rồi thành mưa lớn dày đặc và thành bão. Những hạt mưa như những hòn đá bị ai ném xuống một cách mạnh bạo. Gió thì như muốn cuốn bất cứ ai ra ngoài. Rồi mất điện nhà ai cũng tối om chỉ lấp lánh nhỏ ánh nhỏ của những ngọn nến ấm. Anh và em vẫn đang chơi đùa mà không biết chuyện lớn sắp xảy ra ,mẹ cũng vậy, lúc này mẹ đang nấu chè đỗ đen. Đột nhiên, có một tiếng sét lớn đánh vang trời khiến ai cũng giật mình. Mấy cái máy tôn ở đầu cũng bắt đầu rung lắc và rồi "bụp" ba hàng máy tôn nằm ngang tróc lên, bật ngửa ra đằng sau. Anh em em bắt đầu đồng thanh hét :" Mẹ ơi "rồi chạy xuống chỗ mẹ .Lúc đầu, mẹ chưa hiểu nên mẹ tức giận mắng làm sao:" làm sao mà hét to thế hả?" và rồi hai anh em em nói không ngớt rằng, anh em nói: "Mẹ ơi, mái tôn bật rồi". Em nói với mẹ: "Mái bật dài lắm mẹ ạ!"; mẹ hốt hoảng nói: "Này đừng có trêu mẹ nữa, bão đã làm cho mẹ lo lắng lắm rồi!". Anh em em cùng nói:

- Không tin mẹ lên mà xem ạ!

Anh em vừa đẩy mẹ lên, vừa nói:

- Sợ lắm mẹ ạ!

Em thì đi theo mẹ và anh. Đến đấy, mẹ sợ hãi suýt ngất, rồi mẹ lấy lại bình tĩnh và bảo: "Thôi ba mẹ con mình tránh xa chỗ này ra, nhưng phải dọn đồ cho khỏi bị ướt đã, nhớ cẩn thận các con nhé!". Sau khi để đồ đạc ở chỗ khô ráo thì mẹ em nhắn tin cho bố bảo rằng tạnh mưa hẵng về. Sáng hôm sau, mẹ em nhờ mấy bác hàng xóm sang sửa lại cái mái tôn. Ôi hậu quả thật là đáng sợ. Sau khi mái tôn bật, lá cây, giấy rác từ ngoài đường bay vào bẩn bụi hết chỗ nói. Còn sàn thì ướt và bẩn, còn có cả mấy mảnh kính vỡ nữa. Nó làm cho mẹ em cảm thấy thật tồi tệ. Cả nhà em phải mất hàng giờ để quét dọn đống đổ nát đó.

Còn về em, sau khi dọn xong, em ra ngoài vườn thì thấy hai cái cây gắn bó với em từ lúc sinh ra, đó là cây Sấu và cây Xoài mà bà nội em đã trồng khi còn sống, cây Sấu thì mất tích không dấu vết, còn cây Xoài thì bật gốc. Thấy thế em buồn lắm. Rồi em lại thấy mấy cái tường rào, cửa cổng vỡ hết, và bị đổ xuống như có một cơn lốc xoáy đã cuốn hết mọi thứ của gia đình em. Em đã tưởng như chỉ có gia đình em là mất đi nhiều thứ nhưng em đã lầm. Nhà bà Hải bán thịt bên cạnh nhà em có một cái cửa cuốn trước giờ vẫn cố định, nhưng sau đêm hôm đó cái cửa cuốn nhà Bà đã bay xa cách tận ba căn nhà tính từ nhà bà đến đó. Mấy cái mái tôn thì bật cong còn mái ngói thì vỡ vụn. Em nghĩ những thứ đó đã tồi tệ rồi nhưng khi em đi học em đã thấy một ngôi trường mầm non đổ nát, điều đó thật khủng khiếp đến nỗi những người sống xung quanh họ còn nói rằng, họ nghe thấy những tiếng nổ "đùng đoàng"  bên ngôi trường và họ đã cho bác bảo vệ ở nhờ nhà họ trước khi bác về nhà mình.

Em rất thương những người đã mất mát nhiều thứ (trong đó có gia đình em) trong cơn bão. Em mong những người đó sẽ xây dựng lại tài sản vốn có của họ, và em cũng mong bố mẹ em sẽ xây lại một ngôi nhà vững chắc để cho gia đình em sẽ không lo lắng khi bão đến. Em sẽ nhớ mãi trải nghiệm kinh sợ này, vì đây là một trải nghiệm đáng nhớ của em.

Mẫu 2

Năm học cấp hai của tôi với bao nhiêu trải nghiệm khó quên bên thầy cô và bạn bè: một ngày khai trường đáng nhớ, một Tết trung thu ấm áp và vui vẻ,…Nhưng in sâu trong tâm trí tôi là một lần có xích mích với một bạn mới trong lớp. Đó là một kỉ niệm khiến tôi có một bài học nhớ đời.

Vào một buổi trưa nắng nóng, thời tiết oi bức, mọi chuyện xảy ra trong lớp của tôi. Tùng..! Tùng, tùng…! Hết giờ ra chơi tôi vội chạy vào lớp để chuẩn bị bài vở cho tiết sau thì Nam- một bạn học mới của tôi, cậu ấy cũng là tổ trưởng tổ tôi. Tính cách kiêu ngạo, hung hăng, mặt lúc nào cũng vênh váo. Nam đứng chặn ngay ở chỗ ngồi của tôi. Tôi kêu cậu ấy tránh ra nhưng lớp quá ồn nên Nam không nghe thấy, thế là tôi đẩy cậu ấy ra nhưng lại không để ý có một bạn đang ngã dưới chân Nam.

Nam xuýt thì ngã vào người bạn học đó. Thấy cô giáo chưa vào lớp Nam giữ người tôi, búng tai tôi đỏ ửng. Vẻ mặt kiêu ngạo, câng câng. Ánh mắt đen láy tỏ vẻ hung hăng. Miệng cười cợt, mắng tô liên tục còn hơn cả mẹ tôi. Giọng nói hống hách, kiêu căng, vừa nói vừa cười không coi ai ra gì. Cậu ấy túm tóc tôi và nói: “Chừa chưa! Lần sau chừa em nhá..!” Tôi đã giải thích rằng: “Mình không cố ý” nhưng Nam không nghe mà cứ đánh vào đầu tôi đến nỗi tôi sắp khóc. Tôi quá tức đánh trả lại Nam một cái vào đầu cậu ấy. Nam tức quá trừ ý thức của tôi rất nặng nhưng Nam không trừ điểm cậu ấy, mặc dù Nam cũng đánh tôi khiến tôi có chút buồn. Vào giờ học, tôi vẫn thấy tức khi Nam cậy mình là cán bộ lớp mà cậu ấy không bị trừ điểm. Lúc cô giáo ra ngài tôi quay xuống bàn Nam và giải thích với Nam mình không cố ý, rồi bảo cậu ấy không trừ điểm tôi nữa, Nhưng Nam hung hăng cho rằng tôi cố ý. Thấy tôi và cậu ấy ồn ào bạn lớp trưởng bắt tôi đứng lên. Cô giáo vào lớp rồi cho tôi ngồi xuống. Tiết học kết thúc, nghĩ lại mình đã bị trừ quá nhiều điểm , tôi quá ấm ức mà bật khóc.

Trưa về đến nhà mẹ thấy tôi mặt buồn hiu thì hỏi tôi đã có chuyện gì. Tôi kể hết chuyện cho mẹ nghe rồi còn định gọi cho cô giáo. Mẹ đã giải thích và an ủi tôi:Chắc bạn ấy đã nhất thời nóng giận nên mời trừ điểm con như vậy. Chiều con để bạn ấy hết nóng giận rồi giải thích với bạn ấy xem. Nếu bạn ấy còn cố tình thì cuối tuần có tiết sinh hoạt con có ý kiến với cô. Ngay đầu giờ chiều, tôi đã nói chuyện lại với Nam. Có vẻ cậu ấy đã nguôi giân nên đồng ý không trừ điểm tôi nữa. Nhưng Nam cũng đã có cái nhìn không tốt về tôi.

Câu chuyện đã xảy ra được ba tuần rồi, nhưng giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hơi tức gian, mặc dù Nam đã không trừ điểm tôi nữa. Tôi cũng rút ra được bài học là dù có chuyện gì cũng không nên đánh bạn. Nếu lúc đó tôi bình tĩnh hơn thì Nam cũng sẽ không có cái nhìn không tốt về tôi như vậy, bạn bè cũng có nhưng xích mích không đáng có.

Mẫu 3

Câu chuyện đáng nhớ của tôi xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới hôm qua. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy.

Advertisements  

Ads end in 09

      Xem Thêm   X

Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tối thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị cho mẹ. Tôi đã lên kế hoạch và nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ.

Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa hồng nhung đỏ thắm rất đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này c...

17 tháng 3 2024

Tết đến là lúc cả nhà sum vầy cùng nhau chuẩn bị cho một cái tết đoàn viên và ấm cúng. Kỷ niệm cả nhà cùng nhau đi vườn hoa năm ngoái khiến em không thể nào quên được. Đó là lần đầu tiên em được đến một nơi đẹp như vậy.

Trên khắp con đường đến vườn hoa, hai bên đường là những phiên chợ có đủ đầy những đồ dùng cần thiết, những món hàng giao bán ngày tết, người người tất nập mua. Hòa chung vào đó là những giai điệu nhạc xuân háo hức vô cùng. Mẹ nói cứ khoảng rằm trở ra là người ta đã tấp nập bán nào thì hoa mai, hoa đào, quất,…tràn ngập sắc xuân.

Đến vườn hoa, những dãy đào, dãy quất được xếp thẳng tắp. Phía xa xa là những ruộng hoa với đầy đủ sắc màu, nào thì: hoa cúc, hoa mai, hoa ly,…đua nhau khoe sắp trải tít tắp phía xa. Mọi người đến đây mua sẽ được trải nghiệm tự mình cắt hoa, chọn những bông hoa tươi nhất. Chưa bao giờ em được nhìn thấy một cánh đồng hoa bạt ngàn và tuyệt đẹp như thế.

Mọi người xung quanh đều háo hức, hồ hởi, lời qua tiếng lại để lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất. Người bán hoa thì nở một nụ cười thật thân thiện để kêu gọi các vị khách mua hàng. Khắp khu vườn rộng ràng tiếng cười nói vui vẻ khiến cho ai nấy đều phấn khích, thích thú. Gia đình em cũng không quên chụp những bức ảnh tuyệt đẹp để nhận dịp kỷ niệm đặc biệt này.

Mẹ em cũng đang rất khéo léo lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất để trang hoàng cho nhà cửa. Còn bố em thì đi chọn cho mình sở thích là chơi đào. Em cùng chị gái thì dong duổi đuổi hoa, bắt bướm trong niềm vui thích. Đứa trẻ như em vô cùng hạnh phúc.

Thật vậy, những ngày tết đối với em là lúc mọi người vui vẻ nhất. Gia đình ai ai cũng sum vầy để chuẩn bị đón một cái tết an lành và hạnh phúc.

3 tháng 11 2025

Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.

Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.

Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.

Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.

Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.


21 tháng 12 2025

Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.


Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.


Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.


Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.

21 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 21\3 rồi :/

 

23 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 23/3 rồi :/

1 tháng 10 2023

Tiết tết là một dịp đặc biệt trong năm, là thời điểm mà gia đình tôi thường tụ họp để cùng mừng xuân về. Tôi luôn háo hức chờ đón những ngày tết đặc biệt này để được sum họp và tận hưởng không khí ấm áp của ngày lễ. Trong bài văn này, tôi muốn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của mình vào dịp tết, một kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời của tôi.
Năm đó, tôi chỉ mới 10 tuổi. Gia đình tôi đã lên kế hoạch cho một chuyến du lịch tới quê hương của ông bà nội tại một làng quê cách thành phố khoảng 200 km. Đó là một chuyến đi dài và mệt mỏi, nhưng tôi đã rất háo hức bởi tôi chưa bao giờ trải qua cuộc hành trình đó trước đây. Ngày cuối cùng của năm, gia đình tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, thức ăn và các đồ cúng tại đền thờ gia đình để làm lễ cúng tại làng quê.
Trong buổi sáng sớm của ngày mùng một tết, chúng tôi đã bắt đầu hành trình. Dưới ánh nắng rạng ngời, những con đường quê xanh mướt đã đưa chúng tôi vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Tôi nhớ như in trong tâm trí mình những bức tranh cảnh sắc tuyệt đẹp với những cánh đồng lúa xanh mướt, cây cỏ và hoa tươi rực rỡ, cùng với những con sông nhỏ nước trong xanh chảy rì rào bên đường. Không khí trong lành và thanh bình của quê hương đã làm cho tôi cảm thấy như đang đắm chìm trong một thiên đàng trên đất liền.
Sau một hành trình kéo dài mấy giờ, chúng tôi cuối cùng đã đến làng quê của ông bà nội. Những gian nhà gỗ truyền thống, mái ngói đỏ và những ngôi đình thờ cổ kính đã tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp về nét đẹp truyền thống Việt Nam. Tôi đã cảm nhận được sự yên bình và gắn kết với quê hương ở mọi góc độ của làng quê này.
Trong suốt thời gian ở làng quê, tôi đã có cơ hội được tham gia vào các hoạt động truyền thống của ngày tết. Tôi và các em nhỏ khác thường xuyên được mặc áo dài truyền thống và đi chúc tết các ông bà, cô chú và những người lớn tuổi khác trong gia đình. Chúng tôi nhận được lời chúc tốt lành và những lì xì từ người lớn, điều này đã làm cho tôi cảm thấy thật vui và quý trọng.
Trong buổi tối của mùng hai tết, tôi được gia đình dẫn đi dự lễ cúng tại đền thờ gia đình. Đây là một nghi lễ trọng thể để tôn vinh ông bà và tổ tiên của chúng tôi. Tôi nhớ rằng đền thờ được trang hoàng rất đẹp, với nhiều cây hoa và cây nến. Chúng tôi cùng nhau cúng lễ, đọc kinh và nghe lời dạy của ông bà về tình yêu thương và sự kính trọng đối với tổ tiên. Đó là một trải nghiệm đầy sâu sắc và ý nghĩa.
Cuộc sống ở làng quê không giống như cuộc sống ở thành phố. Tôi đã có cơ hội tham gia vào những công việc nông nghiệp truyền thống, như cấy lúa, chăm sóc gia súc và làm đất. Tôi học được nhiều điều về công việc nông nghiệp và cách tôn trọng đất đai, điều này đã làm cho tôi hiểu thêm về cuộc sống ở quê hương và sự khó khăn mà người dân nông thôn phải đối mặt hàng ngày.
Trong những ngày tết ở làng quê, tôi còn được tham gia vào các trò chơi dân gian như đá cầu, bắn ném, và nhảy dây. Cả làng quê tham gia vào những trò chơi này, tạo nên một không gian vui tươi và rộn ràng. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được cùng các bạn trẻ khám phá và tận hưởng những niềm vui đơn giản nhưng đáng trân trọng này.

1 tháng 10 2023

tết | em | đi | chúc | tết

21 tháng 9 2025

Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống


Dàn ý:

  1. Mở bài:
    • Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
    • Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
  2. Thân bài:
    • Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
    • Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
    • Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
    • Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
  3. Kết bài:
    • Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
    • Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.


Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em


Dàn ý:

  1. Mở bài:
    • Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
  2. Thân bài:
    • Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
    • Diễn biến:
      • Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
      • Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
      • Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
    • Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
      • Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
      • Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
  3. Kết bài:
    • Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
    • Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
25 tháng 12 2025

Bài làm

Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau