Ký ức tuổi thơCuối lớp 8. Tôi không có việc gì ngoài học, học chỉ để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô. Mà thầy cô ư, chắc chỉ vui vì nghề nghiệp thôi chứ ai rảnh mà đi lo cho con nhà người khác, cố dạy tốt cho con nhà người ta để mình được lợi chứ thật ra thì giáo viên đâu có vui vì chuyện tôi được kết quả học tập tốt. Còn cha mẹ nhiều người đâu phải lấy thành tích học tập...
Đọc tiếp
Ký ức tuổi thơ
Cuối lớp 8. Tôi không có việc gì ngoài học, học chỉ để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô. Mà thầy cô ư, chắc chỉ vui vì nghề nghiệp thôi chứ ai rảnh mà đi lo cho con nhà người khác, cố dạy tốt cho con nhà người ta để mình được lợi chứ thật ra thì giáo viên đâu có vui vì chuyện tôi được kết quả học tập tốt. Còn cha mẹ nhiều người đâu phải lấy thành tích học tập tốt của con mình để làm sung sướng để vui vẻ. Chủ yếu là họ chỉ lấy thành tích của con mình ra để nở mày nở mặt, để khoe với mọi người, chứ có mấy ai suy nghĩ đến con. Riêng tui thành tích học tập từ lớp 1 đến lp 7 toàn là “ danh hiệu học sinh giỏi” đều đứng trong “ top 10 “ cả lớp. Cả 1 thời như vậy liệu bố mẹ có vui mãi. Và cho đến năm nay chỉ vì 1 cái danh hiệu “học sinh tiên tiến” thôi những điều xấu nhất như đổ hết lên đầu tôi vậy.
Nói về tiểu sử tôi. Từ nhỏ tôi đâu phải là 1 thằng được bố mẹ nuông chiều. Là con hai và chỉ được may mắn sinh ra nhờ cái chết đầy đau đớn của anh thứ tôi. Là một người may mắn tôi nghĩ chắc tôi sẽ được sung sướng vui vẻ lắm. Nhưng sự thật đâu phải vậy. Tôi càng ngày càng lớn và bước vào độ tuổi dậy thì, là 1 thằng hậu đậu nên hay bị la, không sao cả vì đó là lỗi của tôi. Nhưng sự trưởng thành của tôi hình như là một gánh nặng đè lên đôi vai của bố mẹ tôi vậy. Sa vào điện tử từ nhỏ ( không hẳn là vậy : nhà có máy tính và có anh trai lớn hơn 7 tuổi nên anh làm j với máy tính tui biết hết ) nhưng không bao giờ tôi bỏ học đi chơi net cả, việc học hành vẫn đâu vào đó. Tui vẫn lớn dần...
Nhưng năm lớp 8 một cái năm mà ôi! Mọi điều tồi tệ như đổ hết lên đầu tôi vậy. Ngay đầu năm học chỉ vì ra cổng trường mua bút mà bị kéo vào gặp cô phụ trách đội. Mọi sự thật về chuyện mua bút tôi đều nói ra nhưng có ai tin, mọi người đều nghĩ tôi đi ăn quà và bắt tôi viết bản kiểm điểm, trong khi đó lũ bạn tôi – lũ rác rưởi ấy ăn quà đâu có bị bắt < sao người bị bắt luôn là tôi vậy cho dù tôi không làm gì sai> Tôi nghĩ “việc gì mình phải viết” và cô gọi ngay cho gia đình. Và điều tôi ngạc nhiên nhất là gia đình tôi < không một ai tin tôi cả cho dù biết từ nhỏ đến giờ tôi chưa lần nào ăn quà >. Gia đình ư, chỗ tôi luôn dựa dẫm ư, chỗ tôi luôn tin tưởng ư, sự việc này gây cho tôi 1 cú sộc quá lớn đến tâm lý ( ps: bạn nghĩ việc này không quan trọng ư đừng hiểu như vậy mọi việc đều đi đến 1 đích thôi )
Đến kì nghỉ tết. Mới 3 ngày thôi trong 3 ngày đó không ngày nào là tôi không bị chửi: “ mày định không học ak” , “ chắc qua tết này mày bỏ học luôn đi”, “ kiểu gì tao cũng đốt hết sách mày”. Những lời nói như vậy bạn nghĩ ai có thể chịu được, ai có thể nghe mà không có cảm giác gì. Và một nỗi buồn u ám luôn vây quanh tôi trong suốt những ngày nghỉ tết. Nhiều lúc chỉ muốn gục mặt xuống mà khóc, mong rằng giọt nước mắt kia có thể làm trôi đi những vết thương lòng, trôi đi những nỗi buồn phiền trong tôi.
Sang học kì 2 một cái mới lại nổi lên trong tôi. Tôi nghĩ ai ở tuổi này cũng vậy cả. Tôi đã yêu một người. Đây cũng không phải là chuyện gì to tát quả nhỉ, các bạn nghĩ vậy thôi nhưng 1 đống thứ sảy ra đi kèm đến với tôi. Tôi yêu cô ấy và cũng nhận lại tình cảm vì tôi không phải là quá xấu. Nhắn tin qua lại cũng không có gì lạ. Mà theo các bạn nghĩ bố mẹ bạn có quyên xâm phạm đến những bí mật riêng tư của tôi không nhỉ. Theo như giáo dục cồng dân 8 thì bố mẹ làm như vậy là trái pháp luật cho dù đó là những thứ bố mẹ mua cho tôi đi nữa vì đó đã thuộc về tôi và do tôi quyết định đúng không. Ấy thế mà mọi tin nhắn tôi nhắn với cô ấy hay những bức thư tay bố mẹ tôi đều tìm mọi cách để đọc trộm, đây là cách bố mẹ tôi làm ư? Đây là cách bố mẹ tôi giáo dục tôi ư? bố mẹ tôi nghĩ tôi là con của họ mà những điều tôi làm bố mẹ tôi đều có quyền can thiệp sao? Và bố mẹ tôi đã đọc được dù không là tất cả nhưng 1 trận đòn và những lời chửi mắng đến với tôi dồn dập, may mà cô ấy bố mẹ tôi không biết là ai và tôi cug ko cho biết chứ không cô ấy cũng bị giống tôi rồi.
Bố mẹ tôi từng nói” những gì ở trong nhà mình không được nói cho ai biết hết, nếu nói ra có nghĩa giống như là ‘ vạch áo cho người xem lưng’ “. Haha giờ tôi nghĩ lại thật là buồn cười mọi việc tôi làm có cái gì mà mọi người xung quanh không biết, lúc nào ra đường tôi cũng phải nghe những câu như là “ người yêu mày đâu rồi”, “đem người yêu mày tao xem mặt mũi thế nào” do ai: đều là nhờ cái phúc của bố mẹ tôi cả. Các bạn nghĩ tôi có thể chịu được sao. Là bố mẹ mà không biết bảo vệ con cái ak không biết tâm lý của con cái ak. Mọi người thường nói con cái đến tuổi dậy thì là độ tuổi mà con cái cần sự quan tâm của bố mẹ nhất cần những lời khuyên bảo, cần những câu dạy dỗ. Chứ tôi không cần họ làm quá lên vậy.
Có nhiều lúc tôi nghĩ sinh ra trên đời làm gì? để bị chửi ak? để mọi người chê trách ak? để nhận được sự đối xử như vậy ak? nhiều khi tôi mong rằng mẹ tôi không bị sẩy sẽ không có tôi và tôi chẳng phải chịu như thế này. Và đôi lúc khi sự ức chế của tôi lên đến tột cùng thì tôi nghĩ” chết đi có lẽ kiếp sau minh sẽ được sống thanh thản” nhưng có 1 sự níu kéo nào đó làm tôi không thể chết được, vì sao ư? Tôi cũng không biết nữa. Câu truyện của tôi rất dài nhưng tôi sao có thể kể hết được. Trên đây là mọi nỗi lòng của một người học sinh bước vào tuổi dậy thì và là sự thật.
Tác giả
Lương Hữu Điền
Em thường xuyên để dành tiền, tiết kiệm tiền.
Em sử dụng tiền mua sách vở, bút, thước kẻ để học.
Em thường xuyên để dành tiền cho vào con lợn bằng nhựa của em.
Em để dành tiền lì xì, tiền mà em được thưởng để giúp bố mẹ chi trả các chi phí trong cuộc sống và một khoản nhỏ em tiết kiệm để sau này lớn lên có thể đi học đại học, 1 phần tiền để em đi từ thiện các em nhỏ mồ côi cha mẹ, nhà nghèo không được ăn học. Và em tiết kiệm cũng để sau này có thể thực hiện được những ước mơ, điều mà mình cần, mình mong muốn...
Em có thường xuyên để giành tiền.
Mục đích:
+) Tiết kiệm cho gia đình
+) Mua đồ dùng học tập
@Quang Tâm
để dành chứ sao để giành bạn? hihi☺
@Lưu Nguyễn Hà An : cảm ơn bạn đã nhắc nhở, mình nhắn nhầm á
nạp thẻ garena :)))
em thường xuyên để dành tiền.
em để dành lì xì của người lớn vào các ngày tết, tiền thưởng khi được giấy khen để tự mua sách vở, giấy bút và đồ dùng học tập. giúp bố mẹ trả các chi phí, còn lại tiền thì em còn dùng để mua các vật dụng cần thết cho sinh hoạt và nếu còn thì em để dành cho tương lai.
em thường dành tiền vào chú ỉn đất của em , hoặc đưa cho bố mẹ
Trả cho bản thân trước: Đây là cách đơn giản nhất để tiết kiệm tiền. Hãy đặt một phần tiền lương vào tài khoản tiết kiệm hoặc tài khoản hưu trí. Theo thời gian, số tiền tiết kiệm nhỏ mỗi tháng sẽ tăng lên, đặc biệt nếu bạn sử dụng tài khoản có lãi suất.
Đặt mục tiêu tiết kiệm hợp lý: Đặt ra mục tiêu tiết kiệm dài hạn để tự kích lệ bản thân. Hãy cân nhắc cách tiêu tiền cũng như tối đa hóa thu nhập.
Nấu ăn tại nhà và mang đồ ăn đi học/đi làm: Việc nấu ăn tại nhà giúp bạn tiết kiệm được một khoản tiền đáng kể so với việc ăn ngoài.
Tái sử dụng đồ cũ: Thay vì mua mới, hãy xem xét tái sử dụng đồ đã có.
Hạn chế ăn ngoài: Việc tự nấu ăn tại nhà không chỉ tiết kiệm tiền mà còn tốt cho sức khỏe Nhớ rằng việc tiết kiệm tiền không chỉ giúp bạn có cuộc sống thoải mái hơn mà còn giúp bạn chuẩn bị cho tương lai. Hãy thực hiện những cách tiết kiệm phù hợp với tình hình tài chính của bạn!
Đây chỉ là do em suy nghĩ có gì mong thầy sửa giúp em
Này là copy đâu chứ có phải ứng dụng thực tế vào em đâu
Tiền để heo đất em dùng mục đích gì?
Có thật là mua dụng cụ học tập không hay là mục đích khác em nè?
Việc nạp game cũng chỉ có giới hạn thôi em hí
Còn nhỏ, nên rứa cũng được em hí
Tiết kiệm cho gia đình là em sẽ đưa cho bố mẹ hay sao nè?
Em lớp mấy rồi nhỉ?
Làm được vậy rất tốt nè em
mấy cái này ba em gợi ý cho em ạ
Vâng thầy, thường thì em hay đưa cho bố mẹ á.
thật chứ
em cam kết
Bạn nên nạp thật nhiều vào để nhà bạn hết tiền luôn.
Hehe:)
Dạ em lớp 5, tức là sắp lên cấp 2 rồi ạ!
em sẽ thường xuyên tiết kiệm tiền
em sẽ sử dụng tiền cho bố mẹ trả các phí sinh hoạt trong gia đình,cho em ăn học và mua đồ dùng học tập cho em
em cos để tiết kiệm
em chỉ mua thứ cần thiết cho học tập ạ
Các bạn nhỏ thử bỏ heo hoặc là mua đồ dùng cần thiết cho bản thân, tự đầu tư 1 khoá học cũng tốt
em thường xuyên để dành tiền tiết kiệm để chi trả tiền học phí, có thể mua những thứ mà em cần, tiền của em toàn là tiền lẻ nên thỉnh thoảng mẹ em mượn mấy chục để trả tiền hàng
@^_^@
Em thường xuyên để dành tiền cho vào con lợn bằng nhựa của em.
Em để dành tiền lì xì, tiền mà em được thưởng để giúp bố mẹ chi trả các chi phí trong cuộc sống và một khoản nhỏ em tiết kiệm để sau này lớn lên có thể đi học đại học, 1 phần tiền để em đi từ thiện các em nhỏ mồ côi cha mẹ, nhà nghèo không được ăn học. Và em tiết kiệm cũng để sau này có thể thực hiện được những ước mơ, điều mà mình cần, mình mong muốn,...
Em thì thường hay để dành tiền (gửi tiền vào ngân hàng í)
Phần còn lại thì em dùng để mua đồ dùng học tập và để quyên góp (em cũng thích từ thiện)
*Xin lỗi mọi người vì mình gửi muộn*
em tiết kiệm tiền cho 10 mục đích sau:
1 tiết kiệm tiền giúp em có thể mua đồ mình thích hoặc những thứ mình cần như bút, viết, sách, vở...
2 là tiết kiệm tiền cho bố mẹ dùng hoặc giúp những người nghèo hay vô gia cư để giúp đỡ họ
3 tiết kiệm tiền làm em hạnh phúc khi có nhiều tiền để giúp đỡ người khác hoặc chính bản thân mình
4 có thể trả các khoản chi tiêu hằng tháng cho bố mẹ để bố mẹ cũng có thể tiết kiệm tiền giống mình
5 tiết kiệm tiền để em bỏ vào chú ủn ỉn mập béo để 2 năm một lần đập ra rồi có thể dùng để tiêu sài hoặc mua những thứ còn thiếu trong nhà
6 tiết tiệm tiền thì em hoặc bố mẹ em sẽ dùng số tiền đó để làm từ thiện hoặc lấy số tiền đó làm ra những bữa ăn ngon 0 đồng cho người nghèo
7 tiết kiệm giúp em hạn chế rủi ro về tài chính trong tương lai, chi trả các khoản tiền hay khoản nợ đột xuất
8 tiết kiệm giúp em cải thiện cuộc sống như dùng số tiền đó nâng cấp nhà, ăn đồ ăn ngon hơn hoặc thậm chí là để mua xe đạp điện để đi học nhanh hơn...
9 tiết kiệm có thể giúp em để dành cho con cháu sau này để khi họ có việc khẩn cấp thì có đường ra
10 tiết kiệm tiền CÓ THỂ MUA NHÀ MỚI ĐỂ BỐ MẸ EM KHÔNG CẦN TRẢ TIỀN THUÊ NHÀ VÀO HẰNG THÁNG
lưa ý: tiết kiệm khác với hà thiện nên đừng hà thiện
em chỉ là học sinh lớp sáu nên thầy thông cảm