K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 3 2019

                                                                         Bài làm

Tôi có đọc của nhà thơ Giang Nam, có đoạn tôi rất thích:

Thủa còn thơ ngày hai buổi đến trường.

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ Ai bảo chăn trâu là khổ?

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.

Có những ngày trốn học

Đuổi bướm cạnh cầu ao

Mẹ bát được, chưa đánh roi nào đã khóc.

Đọc đoạn thơ tôi gặp tình yêu quê hương của Giang Nam và tôi đồng cảm về những kỉ niệm thời ấu thơ. Viết về tình yêu quê hương, mỗi người có một cách biểu hiện. Qua ngòi bút của Thạch Lam trong bài Một thứ quà của lúa non: cốm và ngòi bút của Vũ Bằng trong bài Mùa xuân của tôi ta có thể nhận ra chỗ hay nhất của những áng văn xuôi ấy là tâm tình sâu nặng thiết tha với quê hương, đất nước”.

Trước hết, “tâm tình sâu nặng thiết tha với quê hương đất nước” được Thạch Lam gửi gắm trong cảm giác nhẹ nhàng, tinh tế, trong lành về mùa cốm. Từ khứu giác thoáng đi qua đầm sen hay đồng lúa vàng, Thạch Lam đã nhớ cốm và cảm nhận bước chân mùa côm đang trở về.

“Cơn gió mùa hạ lướt qua vừng sen trên hồ, nhuần thấm cái hương tham của lá, như báo trước mùa về của một thức quà thanh nhã và tinh khiết”.

Có ai miêu tả được hay và đúng về lúa nếp non được chọn để làm cốm như Thạch Lam không?

“Trong cái vỏ xanh kia, có một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ... bông lúa càng ngày càng cong xuống, nặng vì cái chất quý trong sạch của Trời”.

Thạch Lam đã giới thiệu làng làm côm nổi tiếng 36 phố phường qua “Tiếng cốm Vòng đã lan khắp tất cả ba kì”, và hình ảnh về làng cốm và thức quà ấy được xuất hiện bằng hình ảnh “cô hàng cốm xinh xinh... cái đòn gánh hai đầu cong vút lèn như chiếc thuyền rồng”.

Nhà văn - với lòng yêu đất Mẹ đằm thắm, đã khẳng định: “Cốm là thức quà riêng biệt của đất nước, là thức dâng của những cánh đồng lúa bát ngát xanh, mang hương vị mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam. ”

Thật đẹp làm sao, thức quà giản dị đã trở thành món nghi lễ quen thuộc trong đời sông người Việt, mang về một nét văn hóa đẹp khi “cốm để làm quà sêu Tết”, “sự vương vít của tơ hồng”, “thức quà trong sạch, trung thành như các việc lễ nghi”.

Nét văn hóa của dân tộc biểu hiện trong thức quà cốm còn được Thạch Lam chỉ dẫn ở cách ẩm thực cụ thể:

ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ”.Bởi vì không phải là “ăn cốm”, mà là “thưởng thức cốm”. Để khi ăn có thể cảm nhận “mùi tham phức của lúa mới, của hoa cỏ dại,... cái chất ngọt của cốm, cái thanh đạm của loài thảo mộc... ”. Và từ cảm nhận ấy, không thể quên được cái tình của lúa, của quê, của quê hương đất nước.

Khi gần quê hương, hạnh phúc là được thưởng thức sản vật quê hương để tình quê hương thêm mặn nồng. Nhưng đối với người con xa quê được nhớ quê là một điều hạnh phúc. Ta hãy cảm động lắng nghe Vũ Bằng nhớ về mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân Hà Nội với tâm tình sâu nặng thiết tha khi ông hoạt động ở miền Nam, trong vòng kiểm soát của kẻ thù.

Đầu tiên, nhà văn nghĩ về cái tình yêu, nỗi nhớ tự nhiên, rất con người của mình vì “Ai bảo... bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cẩm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con, ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng”. Bằng một loạt so sánh như thế để khẳng định nỗi nhớ, niềm yêu rất người của mình.

Chúng ta đọc văn của Vũ Bằng, ta cũng xúc. động nao nao nhớ Hà Nội, như gặp một kỉ niệm nào trong bài viết của ông. Ôi cái “mưa riêu riêu, gió lành lạnh, tiếng chim nhạn kêu... tiếng trống chèo... câu hát của cô gái... ” làm sao không rung động nỗi lòng.

Chân thật và thú vị biết bao cái nỗi nhớ kỉ niệm “khoác một cái áo lông, ngậm một ống điếu, mở cửa đi ra ngoài... thấy cái thú giang hồ... không uống rượu mạnh mà lòng say sưa một cái gi đó - có lẽ là sự sống”.

Mùa xuân làm cho con người trẻ ra, yêu đời, ham hoạt động, ham sông nhiều hơn, thấy yêu thương con người nhiều hơn.

Xúc dộng nhất là chi tiết về nỗi nhớ không khí gia đình vào những ngày Tết “Nhang trầm, đèn nến... bầu không khí gia đình đoàn tụ êm đềm” ai không xúc cảm. Xa quê vào giờ này, ai chẳng khóc như con trẻ. Tình yêu quê hương là thế đấy.

Nhà văn còn rất sâu sắc khi nhắc đến cảm giác của những ngày sau Tết, cuối xuân, sắp chuyển sang đầu hè. Con người Hà Nội thưởng thức “bữa cơm giản dị có cà om với thịt thăn điểm những lá tía tô thái nhỏ hay bát canh trứng cua vắt chanh ăn mát như quạt vào lòng”, để mà nhó' quê hương da diết.

Dù xuân đã hết, người xa quê yêu cả những ngày thường nhật, giản dị, êm đềm của quê hương.

Cảm ơn hai nhà văn Thạch Lam và Vũ Bằng. Chỉ bằng một thức quà quê bình dị, chỉ bằng những kỉ niệm chân thật, mộc mạc của một người con xa quê, các tác giả đã gửi cả tấm tình sâu nặng với quê hương đất nước Việt Nam của chúng ta. Đọc và hiểu hai văn bản trên, em thấy yêu gia đình, yêu quê hương, yêu mảnh đất này hơn bao giờ hết.

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì...
Đọc tiếp

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?.  Qua câu chuyện “Giá trị của sự quan tâm”, em rút ra bài học gì cho bản thân?

0

Giọng thơ tự hào quả quyết biểu thị thái độ kiên trì, bền vững. “Tấm lòng son” tượng trưng cho phẩm chất sắc son thủy chung, chịu thương chịu khó của người phụ nữ Việt Nam đối với chồng con, Với mọi người tuy bị cuộc sống phụ thuộc, đối xử không công bằng trong cuộc đời. Câu thơ thể hiện niềm tự hào và biểu lộ khá đậm tính cách của Hồ Xuân Hương: cảm thương cho người phụ nữ, căm phẫn đối với người chồng.
Bài thơ nói về người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua hình ảnh bánh trôi nước - một món ăn dân tộc bằng một thứ ngôn ngữ bình dị, dân gian. Thể thơ thất ngôn tứ tuyệt đã được Việt hóa hoàn toàn. Thơ hàm súc đa nghĩa giàu bàn sắc Xuân Hương. Bài thơ biểu lộ niềm thông cảm và tự hào đối với số phận, thân phận và của người phụ nữ Việt Nam nó có gái trị nhân bản đặc sắc. Nữ sĩ viết với tất cả lòng yêu mến, tự hào bản sắc nền văn hóa Việt Nam.

12 tháng 11 2021

Bài Qua Đèo Ngang chứ đâu phải bài Bánh Trôi Nước đâu

29 tháng 1 2024

- Bài ca dao có mô típ “Hôm qua”:

Hôm qua anh đến chơi nhà,

Thấy mẹ nằm võng, thấy cha nằm giường.

Thấy em nằm đất anh thương,

Anh ra Kẻ Chợ đóng giường tám tháng.

- Giống nhau: từ “hôm qua” thực chất cũng là khoảng thời gian phiếm chỉ, nói đến sự việc trong quá khứ gần, có liên hệ tới hiện tại. Bởi vậy, mô típ của những bài ca dao này hầu như đều lột tả tâm tư, tình cảm nào đó của nhân vật trữ tình lúc hiện tại.

- Khác nhau: nội dung đi sau cụm từ hôm qua có thể khác nhau về không gian, tính chất, sự việc của nhân vật trữ tình muốn thổ lộ.

14 tháng 7 2023

Giống nhau: Từ “hôm qua” thực chất cũng là khoảng thời gian phiếm chỉ, nói đến sự việc trong quá khứ gần, có liên hệ tới hiện tại. Bởi vậy, mô típ của những bài ca dao này hầu như đều lột tả tâm tư, tình cảm nào đó của nhân vật trữ tình lúc hiện tại. Khác nhau: nội dung đi sau cụm từ hôm qua có thể khác nhau về không gian, tính chất, sự việc của nhân vật trữ tình muốn thổ lộ

22 tháng 12 2020

Bài 1: định luật truyền thẳng của ánh sáng

 Trong môi trường trong suốt và đồng tính, ánh sáng truyền đi theo đường thẳng.

 

Bài 2:

11.4 

a/ Con muỗi 

b/ Vì tần số dao động của con chim nhỏ hơn 20Hz

 

11.6 A

 

12.3

a/ gãy mạnh vào dây đàn

b/gãy mạnh(nhẹ): dao động mạnh(yếu), biên độ lớn(nhỏ)

c/Chơi nốt cao(thấp):dao động nhanh(chậm)

 

19.9 B

 

12.6 D

 

13.2 Vì cá nghe được tiếng chân người được truyền qua môi trường đất, rồi nước.

 

13.3 Vận tốc truyền âm trong không khí là 340m/s, trong khi đó vận tốc truyền ánh sáng trong không khí là 300.000km/s, chính vì vậy ta thấy tia chớp trước khi ta nghe thấy tiếng sét.

22 tháng 12 2020

tự làm bài 3 được chứ 

tôi không muốn vẽ đâu

2 tháng 4 2016

Bài văn thể hiện tinh thần yêu nước tha thiết , sâu sắc của tác giả và những người dân Xô viết trong hoàn  cảnh thử thách gay gắt của cuộc chiến tranh vệ quốc . Đồng thời bài văn đã nói lên 1 chân lý : " Long yêu nước ban đầu là yêu nhưng vật tầm thường nhất ( ...) Lòng yêu nhà , yêu làng quê cũng trở nên yêu Tổ quốc 

30 tháng 12 2021

THAM KHẢO!
 

Cùng viết về ánh trăng nhưng trong hai bài thơ “Cảnh khuya” và bài thơ “Rằm tháng Giêng”, Hồ Chí Minh lại thể hiện một sắc thái, một cảm xúc đặc biệt. Cùng là ánh trăng đấy nhưng hình ảnh trong mỗi bài thơ lại mang một nét đẹp, lại chứa đựng những cảm xúc riêng của nhân vật trữ tình. Nếu trong bài thơ Cảnh khuya, Hồ Chí Minh vẽ ra khung cảnh đêm khuya ánh trăng được đặt trong mối quan hệ với vạn vật nơi rừng sâu và phản chiếu hình ảnh con người đang ôm mối suy tư khi liên quan đến vận nước, thì bài thơ Rằm tháng Giêng lại là bức tranh mùa xuân dưới ánh trăng Rằm, hình ảnh của nhân vật trữ tình đang trong tư thế lạc quan tự tại và niềm tin vào sự chiến thắng của Cách mạng, vào sự trường tồn của vận nước.

Trong bài thơ Cảnh khuya, Hồ Chí Minh đã vẽ ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, nó dường như trở lên sinh động hơn trong đêm trăng nhưng nổi bật lên trong bức tranh ấy là vẻ đẹp của một con người cách mạng đang trăn trở, suy tư về công việc của dân tộc, của đất nước:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Trong không gian tĩnh lặng của đêm khuya, tiếng suối róc rách chảy trong đêm vang vọng trong không gian, đặc biệt trong cảm nhận của Hồ Chí Minh thì tiếng suối này không như những tiếng suối thường nghe thấy mà nó dịu nhẹ hơn, da diết hơn, nó tựa như “tiếng hát xa” như có như không mà vọng lại. làm cho không gian vốn tĩnh lặng của đêm khuya tràn ngập âm thanh, như một khúc giao hưởng giữa rừng già. Không chỉ âm thanh mà ngay hình ảnh cũng kích thích, cũng hấp dẫn thị giác của người nhìn, đó là hình ảnh của bóng trăng lồng vào bóng của cây cổ thụ, bóng của cây cổ thụ lại lồng vào hoa, một sự kết hợp thật độc đáo.

“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Trong không gian thanh vắng của đêm khuya, hình ảnh nhân vật trữ tình hiện lên với những nỗi trăn trở, suy tư. Đó là những suy tư về vận nước, về tương lai của một dân tộc, hình ảnh ấy làm cho người chiến sĩ cách mạng hiện lên thật đẹp, thật đáng trân trọng. Trong bài “Rằm tháng Giêng” lại khác, khung cảnh thiên nhiên mà chủ tịch Hồ Chí Minh gợi ra đó chính là khung cảnh của trời đất, sông nước khi có ánh trăng Rằm soi chiếu, cũng là ánh trăng đêm nhưng giữa hai bài thơ lại mang đến những sắc thái khác biệt, máu sắc và cảm xúc hoàn toàn khác biệt.

“ Rằm xuân lồng lộng trăng soi

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”

Bài thơ Rằm tháng Giêng là khung cảnh đêm xuân thật rực rõ, đó là cái bát ngát, rợn ngợp mà không kém phần sinh động, thi vị. Chỉ một từ láy “lồng lộng” thôi nhưng Hồ Chí Minh đã gợi ra giới hạn vô tận của không gian. Trong không gian rộng lớn ấy, ánh trăng Rằm không chỉ soi chiếu lên vạn vật làm cho chúng trở lên sáng rõ, tươi sắc hơn. Mà trên dòng sông, ánh trăng dường như đã hòa vào làm một với dòng nước, làm cho dòng nước ấy trở nên lộng lấy bởi sự kết hợp màu sắc giữa bầu trời, ánh trăng và không khí của mùa xuân, làm cho dòng sông mùa xuân vốn tươi đẹp lại tràn ngập sắc “xuân”, làm cho không sáng đêm khuya sáng bừng lên bởi vẻ đẹp của đất trời, của vạn vật.

“Giữa dòng bàn bạc việc quân

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

Nhân vật trữ tình trong bài thơ này cũng không phải bơi thuyền trên sông để ngắm cảnh mà nhằm một mục đích cao cả hơn, to lớn hơn, đó là “bàn việc quân”. Câu thơ gợi hình dung ra hình ảnh của Bác với những người cộng sự của mình đang luận bàn việc nước, những công việc có liên quan trực tiếp đến vận mệnh của một dân tộc. Không khí họp bàn khá nghiêm tức nhưng lại không bị lên gân, cường điệu một cách thái quá, điều này thể hiện được một tâm hồn tư thái, tinh thần bản lĩnh của những người làm chủ. Đặc biệt trong câu thơ này còn có sự kết hợp giữa cảnh vật với lòng người “Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”. Hình ảnh ánh trăng ngân như báo hiệu một tương lai tươi sáng, rực rỡ của cách mạng, của đất nước.

Như vậy, ở trong cả hai bài thơ, Hồ Chí Minh đều thể hiện được tình yêu đối với thiên nhiên, vạn vật và phương tiện để truyền tải tình yêu ấy chính là ánh trăng, và troong cả hai bài thơ thì hình ảnh của người chiến sĩ cách mạng cũng hiện lên thật đẹp, dù có trăn trở suy tư hay thư thái, tự tin thì đều rất đáng trân trọng, vì con người ấy dành trọn vẹn tình cảm, tâm hồn mình cho đất nước, cho quê hương.

 

30 tháng 12 2021

bác là người yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước và bác còn có tấm long nhân hậu sẵn sàng hi sinh vì đất nước :))