Phần 1

(6 câu)
Câu 1

Đọc văn bản và trả lời câu hỏi:

Ngô Tử Văn tên là Soạn, người huyện Yên Dũng, đất Lạng Giang. Chàng vốn khảng khái, nóng nảy, thấy sự tà gian thì không thể chịu được, vùng Bắc người ta vẫn khen là một người cương trực. Trong làng trước có một ngôi đền linh ứng lắm. Cuối đời nhà Hồ, quân Ngô sang lấn cướp, vùng ấy thành một nơi chiến trường. Bộ tướng của Mộc Thạnh có viên Bách hộ họ Thôi, tử trận ở gần đền, từ đấy làm yêu làm quái trong dân gian. Tử Văn rất tức giận, một hôm tắm gội sạch sẽ, khấn trời, rồi châm lửa đốt đền. Mọi người đều lắc đầu lè lưỡi, lo sợ thay cho Tử Văn, nhưng chàng vẫn vung tay không cần gì cả.

Đốt đền xong, chàng về nhà, thấy trong mình khó chịu, đầu lảo đảo và bụng run run, rồi nổi lên một cơn sốt nóng sốt rét. Trong khi sốt, chàng thấy một người khôi ngô, cao lớn, đầu đội mũ trụ đi đến, nói năng và quần áo rất giống người phương Bắc, tự xưng là cư sĩ, đến đòi làm trả lại ngôi đền như cũ và nói:

– Nhà ngươi đã theo nghiệp nho, đọc sách vở của thánh hiền, há không biết cái đức của quỷ thần sao, cớ gì lại dám khinh nhờn hủy tượng, đốt đền, khiến cho hương lửa không có chỗ tựa nương, oai linh không có nơi hiển hiện, vậy bảo làm sao bây giờ? Biết điều thì dựng trả ngôi đền như cũ. Nếu không thì, vô cớ hủy đền Lư Sơn, Cố Thiệu sẽ khó lòng tránh khỏi tai vạ.

Tử Văn mặc kệ, vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên. Người kia tức giận nói:

– Phong đô không xa xôi gì, ta tuy hèn, há lại không đem nổi nhà ngươi đến đấy. Không nghe lời ta thì rồi sẽ biết.

Nói rồi phất áo đi.

Chiều tối, lại có một ông già, áo vải mũ đen, phong độ nhàn nhã, thủng thỉnh đi vào đến trước thềm, vái chào mà rằng:

– Tôi là Thổ công ở đây, nghe thấy việc làm rất thú của nhà thầy, vậy xin đến để tỏ lời mừng.

Tử Văn ngạc nhiên nói:

– Thế người đội mũ trụ đến đây ban nãy, chẳng phải là Thổ công đấy ư? Sao mà nhiều thần quá vậy?

Ông già nói:

– Ô, đấy là viên tướng bại trận của Bắc triều, cái hồn bơ vơ ở Nam quốc, tranh chiếm miếu đền của tôi, giả mạo họ tên của tôi, quen dùng chước dối lừa, thích làm trò thảm ngược, Thượng Đế bị nó bưng bít, hạ dân bị nó quấy rầy, phàm những việc hưng yêu tác quái đều tự nó cả, chứ có phải tôi đâu.

[...]

Tử Văn nói:

– Việc xảy ra đến như thế, sao ngài không kiện ở Diêm Vương và tâu lên Thượng Đế, lại đi khinh bỏ chức vị, làm một người áo vải nhà quê?

Ông già chau mặt nói:

– Rễ ác mọc lan, khó lòng lay động. Tôi đã định thưa kiện, nhưng mà có nhiều nỗi ngăn trở: Những đền miếu gần quanh, vì tham của đút, đều bênh vực cho nó cả. Tôi chỉ giữ được một chút lòng thành, nhưng không làm thế nào để thông đạt được lên, cho nên đành tạm ẩn nhẫn mà ngồi xó một nơi.

Tử Văn nói :

– Hắn có thực là tay hung hãn, có thể gieo vạ cho tôi không?

– Hắn quyết chống chọi với nhà thầy, hiện đã kiện thầy ở Minh ti. Tôi nhân lúc hắn đi vắng lén đến đây báo cho nhà thầy biết để mà liệu kế, khỏi phải chết một cách oan uổng.

Ông già lại dặn Tử Văn:

– Hễ ở Minh ti có tra hỏi, thầy cứ khai ra những lời nói của tôi. Nếu hắn chối, thầy kêu xin tư giấy đến đền Tản Viên, tôi sẽ khai rõ thì nó phải đớ miệng. Nếu không như thế thì tôi đến vùi lấp trọn đời mà thầy cũng khó lòng thoát nạn.

Tử Văn vâng lời. Đến đêm, bệnh càng nặng thêm, rồi thấy hai tên quỷ sứ đến bắt đi rất gấp, kéo ra ngoài thành về phía đông. Đi độ nửa ngày đến một toà nhà rất lớn, xung quanh có thành sắt cao vọi đến mấy chục trượng. Hai tên quỷ đến nói với người canh cổng, người canh cổng đi vào một lúc rồi ra truyền chỉ rằng:

– Tội sâu ác nặng, không được dự vào hàng khoan giảm.

Nói rồi xua tay bảo đi ra phía bắc. Ở đó có một con sông lớn, trên sông bắc một cái cầu dài ước hơn nghìn thước, gió tanh sóng xám, hơi lạnh thấu xương. Hai bên cầu có đến mấy vạn quỷ Dạ Xoa đều mắt xanh tóc đỏ, hình dáng nanh ác. Hai con quỷ dùng gông dài, thừng lớn gông trói Tử Văn mà giải đi rất nhanh. Tử Văn kêu to :

– Ngô Soạn này là một kẻ sĩ ngay thẳng ở trần gian, có tội lỗi gì xin bảo cho không nên bắt phải chết một cách oan uổng.

Chợt nghe trên điện có lời quát :

– Tên này bướng bỉnh ngoan cố, nếu không phán đoán cho rõ, chưa chắc nó đã chịu nhận tội.

Bèn sai dẫn Tử Văn vào cửa điện. Tử Văn vào đến nơi, thấy người đội mũ trụ đang kêu cầu ở trước sân.

Diêm Vương mắng Tử Văn rằng :

– Kẻ kia là một người cư sĩ, trung thuần lẫm liệt, có công với tiên triều, nên hoàng thiên cho được huyết thực ở một ngôi đền để đền công khó nhọc. Mày là một kẻ hàn sĩ, sao dám hỗn láo, tội ác tự mình làm ra, còn trốn đi đằng nào ?

Tử Văn bèn tâu trình đầu đuôi như lời Thổ công đã nói, lời rất cứng cỏi, không chịu nhún nhường chút nào.

(Trích Chuyện chức phán sự đền Tản Viên, Nguyễn Dữ, Ngữ văn 10, tập 2, NXB Giáo dục, 2009)

Câu 1:

Văn bản được viết theo thể loại nào?

Truyện lịch sử.
Truyện truyền kì.
Truyện cổ tích.
Truyện ngụ ngôn.
Câu 2:

Nhân vật chính của truyện là ai?

Thổ công.
Viên tướng họ Thôi.
Ngô Tử Văn.
Diêm Vương.
Câu 3:

Truyện được kể theo ngôi kể nào?

Ngôi thứ nhất.
Ngôi thứ hai.
Ngôi thứ ba.
Câu 4:

Các sự việc được kể lại theo trình tự nào?

Trình tự thời gian đồng hiện: hiện tại - quá khứ.
Trình tự thời gian tuyến tính.
Trình tự không gian.
Trình tự đảo ngược: kết quả trước, diễn biến sau.
Câu 5:

Không gian hiện thực trong truyện là gì? (Chọn 2 đáp án)

Nhà của Ngô Tử Văn.
Làng của Ngô Tử Văn.
Minh ti.
Con sông có cầu dài ước hơn nghìn thước.
Câu 6:

Đâu là yếu tố kì ảo trong truyện?

Ngô Tử Văn châm lửa đốt đền.
Quân Ngô sang đánh cướp nước ta vào thời nhà Hồ.
Viên tướng họ Thôi tử trận.
Hồn ma viên tướng họ Thôi tìm đến Ngô Tử Văn.
Câu 7:

Chi tiết nào cho thấy Ngô Tử Văn là người "khảng khái, nóng nảy, thấy sự tà gian thì không thể chịu được"?

Chàng một mình châm lửa đốt đền.
Chàng nói chuyện với hồn ma viên tướng họ Thôi.
Chàng theo hai tên quỷ sứ đến Minh ti.
Chàng chất vấn Diêm Vương.
Câu 8:

Câu nói "Việc xảy ra đến như thế, sao ngài không kiện ở Diêm Vương và tâu lên Thượng Đế, lại đi khinh bỏ chức vị, làm một người áo vải nhà quê?" cho biết điều gì về Ngô Tử Văn?

Dũng cảm, dám đương đầu với thử thách, ham thích thử sức mình trước khó khăn.
Liêm khiết, trong sạch, không tham vinh hoa, phú quý mà bỏ qua lòng tự trọng.
Ngay thẳng, chân thành, dễ bộc lộ ra cảm xúc, suy nghĩ của mình.
Mạnh mẽ, không nhu nhược, không nhún nhường trước cái ác.
Câu 9:

Văn bản ngầm phê phán điều gì?

Xã hội mê tín dị đoan.
Xã hội vô cảm, thiếu tình người.
Nhân dân nghèo khổ, không có tiếng nói dưới chế độ phong kiến.
Hiện thực bọn tham quan, ô lại tiếp tay cho kẻ xấu làm điều ác.
Câu 10:

Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn "Ở đó có một con sông lớn, trên sông bắc một cái cầu dài ước hơn nghìn thước, gió tanh sóng xám, hơi lạnh thấu xương." là gì?

Nói quá.
Điệp từ.
Ẩn dụ.
Nhân hóa.
Câu 2

Chọn lời người kể chuyện.

(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)
a) Tử Văn vào đến nơi, thấy người đội mũ trụ đang kêu cầu ở trước sân.
b) Tử Văn vâng lời.
c) Hắn quyết chống chọi với nhà thầy, hiện đã kiện thầy ở Minh ti.
d) Tử Văn bèn tâu trình đầu đuôi như lời Thổ công đã nói, lời rất cứng cỏi, không chịu nhún nhường chút nào.
e) Ngô Soạn này là một kẻ sĩ ngay thẳng ở trần gian, có tội lỗi gì xin bảo cho không nên bắt phải chết một cách oan uổng.
Câu 3

Dòng nào sau đây có sử dụng điển cố?

Dẫu rằng sông cạn, đá mòn/ Con tằm đến thác hãy còn vương tơ.
Hà Khê qua đó cũng gần,/ Xin theo cùng thiếp đền ân cho chàng.
Việc làng chức sắc cửa trên/ Thầy đồ ngất ngưởng tót lên ngồi đầu.
Vân Tiên ghé lại bên đàng/ Bẻ cây làm gậy, nhằm làng xông vô.
Câu 4

Điển cố được in đậm trong câu thơ sau có ý nghĩa gì?

Râu hùm hàm én mày ngài,

Vai năm tấc rộng thân mười thước cao.

           (Nguyễn Du, Truyện Kiều)

Chỉ người có học thức.
Chỉ người có tướng mạo phi thường.
Chỉ người có phẩm chất tốt đẹp.
Chỉ người có hành động phi thường.
Câu 5

Điển tích, điển cố nào nói về bước chân của người phụ nữ?

Lá thắm, chim xanh.
Sen vàng.
Gieo roi.
Mộng hoàng lương.
Câu 6

Câu ca dao sau sử dụng lối chơi chữ nào?

Giả đò neo chiếc thuyền tình

Bạn bè mối lái, tơ mành gấp ghe.

Dùng từ trái nghĩa.
Dùng lối nói lái.
Dùng từ đồng âm.
Dùng từ cùng trường nghĩa.