Câu 1

Đoạn văn trên trích từ văn bản nào?

Tinh thần yêu nước của nhân dân ta.
Đức tính giản dị của Bác Hồ.
Sự giàu đẹp của tiếng Việt.
Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu.
Câu 2

Đoạn văn được viết theo phương thức biểu đạt chính nào?

Miêu tả.
Biểu cảm.
Tự sự.
Nghị luận.
Câu 3

Trong câu "Suy cho cùng, chân lí, những chân lí lớn của nhân dân ta cũng như của thời đại là giản dị", dấu phẩy sau chữ "chân lí" có thể thay bằng dấu gì?

Dấu ba chấm.
Dấu hai chấm.
Dấu chấm phẩy.
Dấu gạch ngang.
Câu 4

Dấu ba chấm trong câu (2) dùng để?

Làm giãn nhịp câu văn.
Tỏ ý còn nhiều trường hợp tương tự chưa liệt kê hết.
Thể hiện sự ngập ngừng ngắt quãng.
Thể hiện chỗ lời nói còn bỏ dở.
Câu 5

Dòng nào thể hiện rõ luận điểm của đoạn văn trên?

Sự giản dị trong tác phong của Bác.
Sự giản dị trong đời sống của Bác.
Sự giản dị trong quan hệ với mọi người của Bác.
Sự giản dị trong lời nói, bài viết của Bác.
Câu 6

Câu "Không có gì quý hơn độc lập, tự do" đặt trong đoạn văn trên có vai trò gì?

Luận chứng.
Luận cứ.
Luận điểm.
Không phải luận điểm, luận cứ, luận chứng.
Câu 7

Bộ phận trạng ngữ "vì muốn cho quần chúng nhân dân hiểu được, nhớ được, làm được" có thể đứng ở vị trí nào trong câu (1)?

Có thể đứng cuối hoặc đầu câu.
Chỉ đứng cuối câu.
Có thể đứng đầu câu.
Có thể đứng giữa câu.
Câu 8

Trong các từ sau, từ nào là từ láy?

Thâm nhập.
Chờ đợi.
Sâu sắc.
Giản dị.
Câu 9

Trong câu (1), tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nào?

Ẩn dụ.
Liệt kê.
Hoán dụ.
So sánh.
Câu 10

Từ nào dưới đây không phải từ Hán Việt?

Vô địch.
Nhân dân.
Bộ óc.
Chân lí.