Câu 1

Đề bài:

Đọc văn bản và trả lời câu hỏi:

Câu 1:

Theo tác giả, con "đường đời" gắn chặt với điều gì?

Quá khứ của mỗi người.
Số phận của mỗi người.
Bản lĩnh của mỗi người.
Trải nghiệm của mỗi người.
Câu 2:

Văn bản thuộc thể loại nào?

Văn bản nghị luận.
Văn bản văn học.
Văn bản thông tin.
Câu 3:

Để khích lệ con người hãy dũng cảm tiến lên phía trước, tự tạo ra con đường không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả một đất nước, một thế hệ, một nhân loại, tác giả đã đưa ra dẫn chứng nào?

Một tập thơ của tác giả Trần Đăng Khoa: "Góc sân và khoảng trời".
Câu thơ của tác giả Xuân Tửu: "Đường và chân là đôi bạn thân".
Câu nói của nhà văn Nguyễn Bá Học: "Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông".
Câu chuyện về nhà văn Lỗ Tấn.
Câu 4:

Những bằng chứng sau chứng minh cho lí lẽ nào của tác giả?

Đường bộ, đường thuỷ, đường ngầm trong lòng đất, đường trên cao, đường cao tốc, đường siêu tốc,... Từ đi bằng bốn chân, đến đi bằng hai chân, từ đi bằng hai chân, tay (chèo thuyền) đến đi bằng đầu óc, bằng trí tuệ (ô tô, máy bay, tàu vũ trụ,...),...

Con đường gắn chặt với số phận của con người.
Con đường mở ra văn minh nhân loại, là biểu tượng cho sự trưởng thành của một quốc gia.
Con đường là người bạn đồng hành cùng con người.
Con đường là chứng nhân đợi chờ mỗi người lớn lên.
Câu 5:

Tác giả của câu nói nổi tiếng "Kì thực trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi rồi thành đường thôi." là ai?

Mao Trạch Đông.
Lỗ Tấn.
Thu Cẩn.
Tôn Trung Sơn.
Câu 6:

Mục đích của tác giả khi viết văn bản là gì?

Bác bỏ ý nghĩ chỉ có con đường đúng đắn mới giúp con người thành công, vạch ra cho bạn đọc những yếu tố khác để giúp mỗi người có nhiều sự lựa chọn.
Ca ngợi những con người dám dấn thân, dũng cảm tìm ra con đường mới, từ đó giúp con người nhận thức được ý nghĩa của việc tìm ra con đường đi đúng hướng.
Lí giải mọi khúc mắc, khuyến khích con người tự xây dựng phương hướng, định hướng phát triển cho riêng mình.
Lên án những sai lầm trong hành trình tìm kiếm con đường cho bản thân mỗi người, khuyên răn mỗi người nên chọn con đường trơn tru, ít mạo hiểm.
Câu 7:

Phương thức biểu đạt chính trong đoạn văn cuối của văn bản là gì?

Thuyết minh.
Nghị luận.
Tự sự.
Miêu tả.
Câu 8:

Đoạn văn thứ tư được viết theo hình thức nào?

Diễn dịch.
Quy nạp.
Móc xích.
Song hành.
Câu 9:

Theo tác giả, trên con "đường đời" điều gì quyết định sự trưởng thành của mỗi người?

Ý chí.
Trí tuệ.
Trải nghiệm.
Mối quan hệ.
Câu 10:

Câu chủ đề trong đoạn văn sau là gì?

“Đường và chân là đôi bạn thân”. Đó là lời bài hát em hát từ thời mẫu giáo. Đường không có chân sẽ không còn là con đường, là sự hoang vu cỏ dại lấp đầy sau tháng năm. Người không có đường sẽ chẳng đi về đâu cả. Con người và con đường. Đôi bạn này có chung một từ “con”. Sao không là “cái đường” mà là “con đường”? Bởi chúng đều sống động và có linh hồn, chúng đều là những chuyển động có hướng. Ai cũng có kỉ niệm về “người bạn thân”, có nỗi nhớ về những con đường, về những “lối cũ ta về dường như nhỏ lại” khi ta đã rời xa…

Đường không có chân sẽ không còn là con đường, là sự hoang vu cỏ dại lấp đầy sau tháng năm.
Con người và con đường.
“Đường và chân là đôi bạn thân”.
Người không có đường sẽ chẳng đi về đâu cả.