Câu 1

Những chi tiết nào sau đây miêu tả ngoại hình của những đứa trẻ nghèo ở xóm chợ? (Chọn 3 đáp án)

"Chúng nó thấy chị em Sơn đến đều lộ vẻ vui mừng, nhưng chúng vẫn đứng xa, không dám vồ vập".
"Mỗi cơn gió đến, chúng lại run lên, hàm răng đập vào nhau".
"Ăn mặc không khác ngày thường, vẫn những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ".
"Môi chúng nó tím lại, và qua những chỗ áo rách, da thịt thâm đi".

Câu 2

Những đứa trẻ được miêu tả về ngoại hình thông qua lời của ai?

Lan.
Sơn.
Người kể chuyện.
Bà vú già.
Câu 3

Đám trẻ con nghèo đã có thái độ như thế nào khi nhìn thấy bộ quần áo mới của Sơn?

Khao khát, ganh tị.
Thích thú, trầm trồ.
Hào hứng, vui sướng.
Câu 4

Bọn trẻ đối với chị em Sơn và Lan như thế nào?

Sợ sệt, lạnh nhạt.
Hòa đồng, vui vẻ.
Thương xót, đồng cảm.
Ganh tị, chán ghét.
Câu 5

Vì sao chị em Sơn lại được bọn trẻ nghèo đối xử một cách vui vẻ, tôn trọng?

Vì chị em Sơn là những đứa trẻ nhà giàu.
Vì chị em Sơn đã cho chúng rất nhiều quà bánh.
Vì chị em Sơn hòa đồng, không khinh thường người khác.
Câu 6

Từ nào sau đây khái quát được hoàn cảnh sống của những đứa trẻ nghèo ở xóm chợ?

Vất vả.
Thiếu thốn.
Nhàn hạ.
Bế tắc.
Câu 7

Nhân vật Hiên là nhân vật đại diện cho

những đứa trẻ có tấm lòng nhân ái.
số phận của những đứa trẻ nghèo, bất hạnh.
những số phận bần cùng, không lối thoát.
Câu 8

Hành động mang trả áo của mẹ Hiên chứng tỏ bà là người như thế nào? (Chọn 2 đáp án)

Không chấp nhận sự bố thí của người khác.
Tinh tế, biết suy nghĩ cho người khác.
Tự trọng, không tham lam.
Tự ái, không muốn nhờ cậy ai.
Câu 9

Cách xưng hô trong lời nói của mẹ Hiên dưới đây cho thấy thái độ của bà dành cho mẹ Sơn như thế nào?

Bẩm nhà cháu độ này khổ lắm, chẳng để dành được đồng nào may áo cho con cả. Thành thử vẫn cái áo từ năm ngoái nó mặc mãi.

(Trích Gió lạnh đầu mùa, Thạch Lam)

Thảo mai, giả dối.
Tôn trọng, kính nể.
Khinh khỉnh, chua ngoa.
Thân mật, gần gũi.
Câu 10

Nội dung chính của đoạn văn bản sau là gì?

Sơn bây giờ mới chợt nhớ ra là mẹ cái Hiên rất nghèo, chỉ có nghề đi mò cua bắt ốc thì còn lấy đâu ra tiền mà sắm áo cho con nữa. Sơn thấy động lòng thương, cũng như ban sáng Sơn đã nhớ thương đến em Duyên ngày trước vẫn chơi cùng với Hiên, đùa nghịch ở vườn nhà.

(Trích Gió lạnh đầu mùa, Thạch Lam)

Nỗi suy tư, khắc khoải về cuộc sống xung quanh của Sơn.
Sự bất lực, tuyệt vọng của chị em Sơn trước hoàn cảnh của Hiên.
Tình cảm nhớ thương, chua xót của Sơn dành cho em Duyên.
Lòng đồng cảm của Sơn dành cho hoàn cảnh của cô bé Hiên.