Phần 2. Phong trào công nhân
2. Phong trào của giai cấp công nhân
* Giai đoạn 1918 - 1925: diễn ra lẻ tẻ, chưa có tổ chức lãnh đạo và thống nhất.
- Mục đích: chủ yếu đòi tăng lương, giảm giờ làm.
- Hình thức: bỏ trốn, phá bỏ giao kèo, bãi công.
- Hoạt động tiêu biểu:
+ Cuộc đấu tranh của thuỷ thủ trên tàu Sác-nô năm 1919.
+ Bãi công của công nhân thợ nhuộm Sài Gòn - Chợ Lớn (1920).
+ Cuộc đấu tranh của công nhân Nhà máy dệt Nam Định, mỏ than Cẩm Phả, Nhà máy rượu,...
- Phong trào tiêu biểu nhất là cuộc bãi công của hơn 1000 công nhân Ba Son.
+ Thời gian: tháng 8 - 1925.
+ Lãnh đạo: Tôn Đức Thắng và tổ chức Công hội.
+ Kết quả: cuộc bãi công giành thắng lợi, ngăn cản tàu chiến Pháp chở binh lính sang đàn áp phong trào cách mạng Trung Quốc.
+ Ý nghĩa: đánh dấu bước chuyển của phong trào công nhân từ giai đoạn "tự phát" sang "tự giác".
Trước tháng 8 - 1925, phong trào đấu tranh của công nhân mang tính
Đặc điểm của phong trào công nhân Việt Nam giai đoạn 1918 - 1925 là gì?
* Giai đoạn 1925 - 1930: đấu tranh tự giác.
- Các cuộc đấu tranh có tổ chức diễn ra liên tục từ Bắc tới Nam, bước đầu thể hiện sự liên kết với nhiều ngành, nhiều địa phương.
- Mục tiêu: cả kinh tế và chính trị như chống chính sách áp bức bóc lột của tư bản và chính quyền thực dân phong kiến.
- Giai cấp công nhân dần trở thành lực lượng chính trị độc lập.
- Hoạt động tiêu biểu: cuộc bãi công ở mỏ than Mạo Khê, nhà máy xe lửa Trường Thi, nhà máy sửa chữa ô tô A-vi-a, đồn điền cao su Phú Riềng,...
Phong trào đấu tranh nào sau đây đã mở đầu giai đoạn đấu tranh tự giác của công nhân Việt Nam?
Giai đoạn 1925 - 1930, phong trào đấu tranh của công nhân Việt Nam đã có điểm mới nào sau đây?