Mẹ ơi, trên mây có người gọi con:
"Bọn tớ chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với bình minh vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”.
Con hỏi: "Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”
Họ đáp: "Hãy đến nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”.
"Mẹ mình đang đợi ở nhà” – con bảo – "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?"
Thế là họ mỉm cười bay đi.
Nhưng con biết có trò chơi thú vị hơn, mẹ ạ.
Con là mây và mẹ sẽ là trăng.
Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm.
Trong sóng có người gọi con:
“Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho đến hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi họ mà không biết từng đến nơi nao”.
Con hỏi: "Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?"
Họ nói: "Hãy đến rìa biển cả, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi".
Con bảo: "Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ mà đi được?
Thế là họ mỉm cười, nhảy múa lướt qua.
Nhưng con biết có trò chơi khác hay hơn.
Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kì lạ,
Con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.
Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta đang ở chốn nào.
(Ra-bin-đờ-ra-nát Ta-go, theo Nguyễn Khắc Phi (CB), Ngữ văn 9, tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2018)
Tại sao em bé lại nghĩ ra trò chơi như trong bài thơ? (Chọn 3 đáp án)
Vì với trò chơi ấy em bé vẫn có thể ở bên cạnh mẹ.
Vì với trò chơi đó, em bé có thể ngao du đi khắp nơi.
Vì trò chơi ấy có thể giúp em bé thỏa mãn được khát khao khám phá.
Vì trò chơi ấy rất có ích cho sức khỏe.
Câu
2
1đ
MÂY VÀ SÓNG
Mẹ ơi, trên mây có người gọi con:
"Bọn tớ chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với bình minh vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”.
Con hỏi: "Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”
Họ đáp: "Hãy đến nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”.
"Mẹ mình đang đợi ở nhà” – con bảo – "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?"
Thế là họ mỉm cười bay đi.
Nhưng con biết có trò chơi thú vị hơn, mẹ ạ.
Con là mây và mẹ sẽ là trăng.
Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm.
Trong sóng có người gọi con:
“Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho đến hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi họ mà không biết từng đến nơi nao”.
Con hỏi: "Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?"
Họ nói: "Hãy đến rìa biển cả, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi".
Con bảo: "Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ mà đi được?
Thế là họ mỉm cười, nhảy múa lướt qua.
Nhưng con biết có trò chơi khác hay hơn.
Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kì lạ,
Con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.
Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta đang ở chốn nào.
(Ra-bin-đờ-ra-nát Ta-go, theo Nguyễn Khắc Phi (CB), Ngữ văn 9, tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2018)
Dòng nào nói đúng về tình cảm của em bé dành cho mẹ?
Em bé rất yêu mẹ, hi vọng mẹ cùng mình khám phá mọi nơi.
Em bé rất yêu mẹ, không muốn mẹ buồn, luôn muốn ở bên mẹ.
Em bé rất yêu mẹ, muốn mẹ tin tưởng mình.
Câu
3
1đ
MÂY VÀ SÓNG
Mẹ ơi, trên mây có người gọi con:
"Bọn tớ chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với bình minh vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”.
Con hỏi: "Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”
Họ đáp: "Hãy đến nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”.
"Mẹ mình đang đợi ở nhà” – con bảo – "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?"
Thế là họ mỉm cười bay đi.
Nhưng con biết có trò chơi thú vị hơn, mẹ ạ.
Con là mây và mẹ sẽ là trăng.
Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm.
Trong sóng có người gọi con:
“Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho đến hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi họ mà không biết từng đến nơi nao”.
Con hỏi: "Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?"
Họ nói: "Hãy đến rìa biển cả, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi".
Con bảo: "Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ mà đi được?
Thế là họ mỉm cười, nhảy múa lướt qua.
Nhưng con biết có trò chơi khác hay hơn.
Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kì lạ,
Con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ.
Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta đang ở chốn nào.
(Ra-bin-đờ-ra-nát Ta-go, theo Nguyễn Khắc Phi (CB), Ngữ văn 9, tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2018)
Hoàn thành đoạn sau đây để tóm tắt về nội dung ý nghĩa của văn bản.
Bài thơ thể hiện tình yêu thiết tha của , ca ngợi tình thiêng liêng, bất diệt. Qua đó, ta cũng thấy được tình cảm yêu mến thiết tha của nhà thơ, với thiên nhiên, cuộc đời bình dị.
Mua để tải xuống
Tài liệu này thuộc nội dung có phí. Vui lòng thanh toán để tải về máy.