Đăng nhập ngay để lưu kết quả bài làm
Đăng nhập

Video 1

icon-close
Câu 1

Ông của An-đrây-ca được giới thiệu như thế nào?

Ông đã 96 tuổi, rất yếu.
Ông vẫn khỏe mạnh và nhanh nhẹn.
Ông đã 96 tuổi nhưng còn rất minh mẫn.
Ông đang ốm nặng.
Câu 2

Khi được mẹ nhờ đi mua thuốc, An-đrây-ca đã phản ứng như thế nào?

Không chịu đi.
Nhanh nhẹn đi ngay.
Chần chừ một lúc rồi cũng đi.
Nói với mẹ rằng nhà có sẵn thuốc rồi không cần đi mua.
Câu 3

An-đrây-ca đã làm gì trên đường đi mua thuốc cho ông?

Mải chơi với đám trẻ trong khu phố nên quên luôn lời mẹ dặn.
Mải đá bóng quên mua thuốc cho ông, đến khi nhớ ra thì trời đã tối.
Mải đá bóng quên lời mẹ dặn, lát sau nhớ ra, chạy đi mua thuốc cho ông.
Chạy một mạch đi mua thuốc cho ông rồi mang về kịp lúc.
Câu 4

Chuyện gì xảy ra khi An-đrây-ca mang thuốc về nhà?

Ông đã khỏi bệnh và không cần thuốc nữa.
Mẹ và ông đang chờ em mua thuốc mang về.
Mẹ em đã mời bác sĩ đến khám cho ông.
Mẹ đang khóc nấc lên, ông đã qua đời.
Câu 5

Mẹ của An-đrây-ca đã phản ứng ra sao khi cậu thú nhận rằng vì mải chơi nên đã không mang thuốc về cho ông kịp thời?

Gạch chân bằng cách nhấp chuột dưới câu nói về phản ứng đó.

Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời.  "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em: 

- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà. 

Câu 6

An-đrây-ca đã tự dằn vặt mình như thế nào?

An-đrây-ca ngồi mãi dưới gốc cây táo mà nức nở.
Vì mải chơi, mang thuốc về chậm mà ông chết. Kể cả khi lớn lên, An-đrây-ca vẫn tự dằn vặt bản thân.
Vì mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông chết.
Sau này khi lớn lên, An-đrây-ca vẫn tự dằn vặt: "Giá mang thuốc về kịp lúc..."