Tôi có một cái răng khểnh. Thỉnh thoảng, tụi bạn lại trêu tôi. Có bạn còn nói: “Đó là vì cậu không chịu đánh răng. Người siêng đánh răng, răng sẽ mòn đều.”. Từ đó, tôi ít khi cười.
Một hôm, bố tôi hỏi:
– Sao dạo này bố ít thấy con cười?
Tôi nói:
– Tại sao con phải cười hả bố?
– Đơn giản thôi. Khi cười, khuôn mặt con sẽ rạng rỡ. Khuôn mặt người ta, đẹp nhất là nụ cười.
– Nhưng con cười sẽ rất xấu.
– Tại sao? – Bố ngạc nhiên. – Ai nói với con vậy?
– Không ai cả, nhưng con biết rất xấu! Đẹp sao được khi có cái răng khểnh?
– Ái chà! – Bố bật cười. – Thì ra là vậy. Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với các bạn. Đáng lí con phải tự hào chứ. Mỗi người có một nét riêng. Hãy quan sát đi rồi con sẽ thấy rất nhiều điều bí mật về những người xung quanh mình.
Một hôm, tôi thuật lại câu nói của bố về điều bí mật cho cô giáo. Cô nhìn tôi, dịu dàng hỏi:
– Vậy em có điều gì bí mật không?
– Dạ, có. Nhưng em sẽ không kể cho cô nghe đâu ạ.
– Khi em kể điều bí mật cho một người biết giữ nó thì bí mật vẫn còn. Khi em kể cho cô, sẽ có hai người cùng giữ chung một bí mật.
Tôi đã kể cho cô nghe bí mật của tôi. Tôi cũng muốn kể cho các bạn nghe nữa, như vậy các bạn sẽ giữ giùm tôi một điều bí mật, bí mật về một cậu bé hay cười vì có cái răng khểnh.
Theo NGUYỄN NGỌC THUẦN
Tại sao bạn nhỏ trong câu chuyện không thích cái răng khểnh?
Vì ngay từ đầu cậu đã thấy chiếc răng khểnh này thật xấu xí.
Vì chiếc răng khểnh khiến cậu bé thấy rất vướng víu.
Vì cậu bị bạn bè trêu chọc rằng có răng khểnh là do không chịu đánh răng.
Vì cậu được bạn bè khen răng đẹp nên rất xấu hổ.
Câu
3
1đ
CÁI RĂNG KHỂNH
Tôi có một cái răng khểnh. Thỉnh thoảng, tụi bạn lại trêu tôi. Có bạn còn nói: “Đó là vì cậu không chịu đánh răng. Người siêng đánh răng, răng sẽ mòn đều.”. Từ đó, tôi ít khi cười.
Một hôm, bố tôi hỏi:
– Sao dạo này bố ít thấy con cười?
Tôi nói:
– Tại sao con phải cười hả bố?
– Đơn giản thôi. Khi cười, khuôn mặt con sẽ rạng rỡ. Khuôn mặt người ta, đẹp nhất là nụ cười.
– Nhưng con cười sẽ rất xấu.
– Tại sao? – Bố ngạc nhiên. – Ai nói với con vậy?
– Không ai cả, nhưng con biết rất xấu! Đẹp sao được khi có cái răng khểnh?
– Ái chà! – Bố bật cười. – Thì ra là vậy. Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với các bạn. Đáng lí con phải tự hào chứ. Mỗi người có một nét riêng. Hãy quan sát đi rồi con sẽ thấy rất nhiều điều bí mật về những người xung quanh mình.
Một hôm, tôi thuật lại câu nói của bố về điều bí mật cho cô giáo. Cô nhìn tôi, dịu dàng hỏi:
– Vậy em có điều gì bí mật không?
– Dạ, có. Nhưng em sẽ không kể cho cô nghe đâu ạ.
– Khi em kể điều bí mật cho một người biết giữ nó thì bí mật vẫn còn. Khi em kể cho cô, sẽ có hai người cùng giữ chung một bí mật.
Tôi đã kể cho cô nghe bí mật của tôi. Tôi cũng muốn kể cho các bạn nghe nữa, như vậy các bạn sẽ giữ giùm tôi một điều bí mật, bí mật về một cậu bé hay cười vì có cái răng khểnh.
Theo NGUYỄN NGỌC THUẦN
Khi nghe bạn nhỏ giải thích, người bố đã nói gì? Bấm chọn câu nói của người bố.
Một hôm, bố tôi hỏi:
– Sao dạo này bố ít thấy con cười?
Tôi nói:
– Tại sao con phải cười hả bố?
– Đơn giản thôi. Khi cười, khuôn mặt con sẽ rạng rỡ. Khuôn mặt người ta, đẹp nhất là nụ cười.
– Nhưng con cười sẽ rất xấu.
– Tại sao? – Bố ngạc nhiên. – Ai nói với con vậy?
– Không ai cả, nhưng con biết rất xấu! Đẹp sao được khi có cái răng khểnh?
– Ái chà! – Bố bật cười. – Thì ra là vậy. Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với các bạn. Đáng lí con phải tự hào chứ. Mỗi người có một nét riêng. Hãy quan sát đi rồi con sẽ thấy rất nhiều điều bí mật về những người xung quanh mình.
Câu
4
1đ
Em có suy nghĩ gì về điều người bố nói? (Chọn 2 đáp án)
Điều người bố nói cho thấy ông rất hiểu tâm lý người khác, rất quan tâm, yêu thương con.
Điều người bố nói cũng giúp cậu bé và chúng ta hiểu được rằng ai cũng có những nét xấu nhưng chúng ta phải biết yêu cả những nét xấu đó.
Điều người bố nói cho thấy ông đã nói sai sự thật để con trai mình được vui.
Điều người bố nói cũng giúp cậu bé và chúng ta hiểu được về điểm khác biệt và giá trị riêng của mỗi người.
Câu
5
1đ
CÁI RĂNG KHỂNH
Tôi có một cái răng khểnh. Thỉnh thoảng, tụi bạn lại trêu tôi. Có bạn còn nói: “Đó là vì cậu không chịu đánh răng. Người siêng đánh răng, răng sẽ mòn đều.”. Từ đó, tôi ít khi cười.
Một hôm, bố tôi hỏi:
– Sao dạo này bố ít thấy con cười?
Tôi nói:
– Tại sao con phải cười hả bố?
– Đơn giản thôi. Khi cười, khuôn mặt con sẽ rạng rỡ. Khuôn mặt người ta, đẹp nhất là nụ cười.
– Nhưng con cười sẽ rất xấu.
– Tại sao? – Bố ngạc nhiên. – Ai nói với con vậy?
– Không ai cả, nhưng con biết rất xấu! Đẹp sao được khi có cái răng khểnh?
– Ái chà! – Bố bật cười. – Thì ra là vậy. Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với các bạn. Đáng lí con phải tự hào chứ. Mỗi người có một nét riêng. Hãy quan sát đi rồi con sẽ thấy rất nhiều điều bí mật về những người xung quanh mình.
Một hôm, tôi thuật lại câu nói của bố về điều bí mật cho cô giáo. Cô nhìn tôi, dịu dàng hỏi:
– Vậy em có điều gì bí mật không?
– Dạ, có. Nhưng em sẽ không kể cho cô nghe đâu ạ.
– Khi em kể điều bí mật cho một người biết giữ nó thì bí mật vẫn còn. Khi em kể cho cô, sẽ có hai người cùng giữ chung một bí mật.
Tôi đã kể cho cô nghe bí mật của tôi. Tôi cũng muốn kể cho các bạn nghe nữa, như vậy các bạn sẽ giữ giùm tôi một điều bí mật, bí mật về một cậu bé hay cười vì có cái răng khểnh.
Theo NGUYỄN NGỌC THUẦN
Vì sao bạn nhỏ kể cho cô giáo nghe bí mật của mình?
Vì bạn nhỏ không muốn giữ bí mật của mình nữa mà muốn cô giáo giữ hộ.
Vì khi bạn nhỏ hiểu rằng: khi kể điều bí mật cho một người biết giữ bí mật thì bí mật vẫn còn.
Vì bạn nhỏ muốn bí mật của mình được càng nhiều người biết càng tốt.
Vì bạn sợ không kể cho cô thì cô sẽ không yêu thương mình nữa.
Câu
6
1đ
CÁI RĂNG KHỂNH
Tôi có một cái răng khểnh. Thỉnh thoảng, tụi bạn lại trêu tôi. Có bạn còn nói: “Đó là vì cậu không chịu đánh răng. Người siêng đánh răng, răng sẽ mòn đều.”. Từ đó, tôi ít khi cười.
Một hôm, bố tôi hỏi:
– Sao dạo này bố ít thấy con cười?
Tôi nói:
– Tại sao con phải cười hả bố?
– Đơn giản thôi. Khi cười, khuôn mặt con sẽ rạng rỡ. Khuôn mặt người ta, đẹp nhất là nụ cười.
– Nhưng con cười sẽ rất xấu.
– Tại sao? – Bố ngạc nhiên. – Ai nói với con vậy?
– Không ai cả, nhưng con biết rất xấu! Đẹp sao được khi có cái răng khểnh?
– Ái chà! – Bố bật cười. – Thì ra là vậy. Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với các bạn. Đáng lí con phải tự hào chứ. Mỗi người có một nét riêng. Hãy quan sát đi rồi con sẽ thấy rất nhiều điều bí mật về những người xung quanh mình.
Một hôm, tôi thuật lại câu nói của bố về điều bí mật cho cô giáo. Cô nhìn tôi, dịu dàng hỏi:
– Vậy em có điều gì bí mật không?
– Dạ, có. Nhưng em sẽ không kể cho cô nghe đâu ạ.
– Khi em kể điều bí mật cho một người biết giữ nó thì bí mật vẫn còn. Khi em kể cho cô, sẽ có hai người cùng giữ chung một bí mật.
Tôi đã kể cho cô nghe bí mật của tôi. Tôi cũng muốn kể cho các bạn nghe nữa, như vậy các bạn sẽ giữ giùm tôi một điều bí mật, bí mật về một cậu bé hay cười vì có cái răng khểnh.
Theo NGUYỄN NGỌC THUẦN
Em nghĩ như thế nào về “nét riêng” (ngoại hình, giọng nói, cách ăn mặc,…) của mỗi người?
Khiến cho ta luôn cảm thấy tự ti, xấu hổ về chúng.
Làm cho chúng ta trở nên kì quặc và xấu xí.
Tạo nên phong cách riêng, điểm nhận diện độc đáo cho mỗi người.
Tạo nên đặc điểm chung cho mọi người trong cộng đồng.
Mua để tải xuống
Tài liệu này thuộc nội dung có phí. Vui lòng thanh toán để tải về máy.