Lê Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Mỗi khi có người tới thăm quê hương em, họ lại tới thăm với những quần thể kiến trúc đồ sộ hay là cảnh non nước hữu tình nổi tiếng khắp mọi nơi. Nhưng với em, một người con của mảnh đất Nam Định thì cảnh đẹp nhất trong em là những vẻ đẹp bình dị, gần gũi nhất như là một buổi sớm bình minh tuyệt đẹp ở nhà cụ nội của em.
Vào mùa hè, mặt trời khoảng 5 giờ đã xuất hiện. Nhưng trước đó, không khí sau trận mưa đêm qua đầy ẩm ướt và đã bắt đầu se lạnh nhưng lại mang theo hơi ấm của thiên nhiên như một lời chào chân thành.Sương mù dần tan đi làm hiện rõ cảnh vật vào chập sáng hơn dù cho nhưng vẫn phải nhìn mọi thứ qua một màng sương mỏng. Gió thi thoảng thổi vút qua, lay động những cành cây non rồi lại biến mất trả lại khung cảnh tĩnh lặng như từng có ai ghé qua.
Cây cối khi chưa được ánh mặt trời tưới tắm nên trông thật ủ rũ, buồn tẻ chứ không được tươi xanh như mọi hôm. Chị gà mái mơ hẵng còn chưa tỉnh ngủ đã phải đem theo đàn gà con đi kiếm mồi để chuẩn bị cho bữa sáng. Đàn chim vẫn chưa tỉnh ngủ, rúc đầu vào nhau và rầm rì kể cho nhau những câu chuyện trong giấc mơ tối đó. Anh chó mực tuy đang ngủ nhưng vẫn vểnh tai lên để nghe ngóng thông tin và canh giữ nhà cửa cho nhà em. Bác cú mèo đang canh gác, bảo vệ tổ mình như một bác cảnh vệ oai phong, lẫm liệt dù cho đã không ngủ cả đêm. Mọi người trong nhà vẫn còn say giấc nồng mà chẳng hề hay biết ngày mới sắp bắt đầu.
Mặt trời vừa lên, mọi thứ như bừng sáng, toả ra một sức sống thật mãnh liệt. Cây cối như được có thêm sức mạnh, vươn mình cao lớn, cành lá sum suê, đâm chồi nảy lộc. Chị gà mái mơ tất tả kiếm thức ăn cho đàn con trong tiếng gáy vang dội của anh gà trống đỏ oai phong. Đàn chim ri tỉnh dậy và đón chào ngày mới với một khúc ca thánh thót, vang dội, vui tươi. Anh chó mực vẫn lười biếng nằm ì ra trước hiên nhà tận hưởng nắng ấm ngày mới sau một cơn mưa lớn. Trong tổ, bác cú nằm im với vẻ mặt mệt mỏi vì đã có một đêm không ngủ để canh gác cho mọi người. Mọi người dần tỉnh giấc và vươn vai đón chào những ánh bình minh đầu tiên của ngày mới, tất tả chuẩn bị cho một ngày bận rộn. Mọi người tụ tập nấu ăn bữa sáng rồi người lớn đi làm, những đứa bé lại phải đi học. Tất cả những khung cảnh ấy kết hợp lại và tạo nên một vẻ đẹp tuy bình dị nhưng vô cùng đẹp tuyệt vời trong em và mỗi đứa con của mảnh đất này. Vẻ đẹp ấy là độc nhất vô nhị, không gì có thể thay thế.
Em rất yêu quý cảnh quê hương em vào mỗi sáng khi ánh sáng của mặt trời chiếu rọi muôn nơi vì vẻ đẹp này mang một cảm giác đặc biệt chỉ có ở quê hương của em. Khi ngắm nhìn khung cảnh tuyệt vời ấy, em vô cùng tự hào về quê hương em. Em mong rằng quê hương em sẽ thật phát triển để em có thể tiếp tục được chứng kiến những khung cảnh tuyệt vời như thế nhiều hơn nữa.
Câu 7:
Danh từ: Đồng ruộng, rừng cây
Động từ: Soi, gọi
Tính từ: đẹp, sum suê
Câu 8:
Qua đoạn thơ trên tác giả thể hiện tình cảm yêu mến nước ta từ những sự vật nhỏ nhất như xóm làng, đồng ruộng,các thức trái,...đồng thời cũng là thể hiện niềm tự hào với lịch sử vàng son của dân tộc và tôn vinh vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam - Bác Hồ.
Câu 9:
Từ bài thơ này, em nhận ra trách nhiệm em phải có là:
- Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào
- Tôn trọng và quý trọng các giá trị truyền thống về lịch sử, văn hoá, kinh tế, xã hội,....mà các thế thệ người đi trước đã để lại cho thế hệ sau.
- Cố gắng chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân và giữ đức tính tốt đẹp để giúp quê hương, đất nước ngày càng phát triển giàu đẹp hơn.
- Giữ gìn bản sắc dân tộc.
24+24=48