Ban Quản trị OLM
Giới thiệu về bản thân
Bài ca dao "Sông Cầu nước chảu lơ thơ, Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi" mang đến cho tôi những cảm xúc sâu lắng về tình yêu và nhớ nhung. Bài ca dao này miêu tả một cảnh đẹp của sông Cầu, nơi mà nước chảy êm đềm và chảu nước trôi lơ thơ. Từ đó, bài ca dao gợi lên trong tôi những hình ảnh tĩnh lặng và thanh bình. Câu cuối của bài ca dao "Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi" khiến tôi cảm nhận được tình yêu và nhớ nhung. Nó thể hiện sự mong muốn mãnh liệt của người viết, muốn thương nhớ và ghi nhớ người mình yêu mãi mãi. Cảm xúc này đậm đà và chân thành, khiến tôi cảm thấy ấm áp và xúc động. Từ bài ca dao này, tôi hiểu rằng tình yêu và nhớ nhung là những cảm xúc không thể thiếu trong cuộc sống. Chúng là những điều quý giá và đáng trân trọng. Bài ca dao này đã khắc sâu trong tâm trí tôi và khiến tôi cảm nhận được sự đẹp đẽ của tình yêu và nhớ nhung.
Trong "Trường ca con đường cái quan", nhạc sĩ Phạm Duy cũng từng mang tâm trạng xúc động bồi hồi khi về với thủ đô hoa lệ mà lòng còn lưu luyến tình người nơi sông Thương:
"Sông Thương ơi, nước chảy đôi ba dòng
Anh về Hà Nội một lòng, lòng yêu em
Sông Thương ơi, nước đục người đen
Anh về thành phố không quên cô mình... "
Cùng với câu hát:
"Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi?"
"Sông Cầu lơ thơ" và "sông Thương đôi dòng" đã trở thành hình ảnh bình dị, thân thương trong tiềm thức của mỗi người con sinh ra, lớn lên ở vùng Kinh Bắc và cũng là nỗi khắc khoải nhớ nhung của những ai đã từng một lần ghé thăm miền Quan họ hiếu khách này.
Sông Cầu là một dòng sông nhỏ, hẹp, thơ mộng ở tỉnh Bắc Ninh, có tên trên bản đồ. Song, trong tâm tưởng bao người, đó còn là dòng sông của cõi lòng, của tình yêu đôi lứa, của niềm thương nỗi nhớ. Thú vị nhất là khi tác giả khuyết danh nói "nước chảy lơ thơ". Sao lại "lơ thơ"? Cỏ mọc lơ thơ. Trong vườn có vài khóm hoa lơ thơ… "Lơ thơ" biểu hiện sự ít ỏi, có cái gì đó khiêm nhường, không ồn ào. Nước sông Cầu rõ là không đầy, chỉ rất ít nước ở lòng sông. Vậy nên có thể nói được là "lơ thơ". Nhưng có lẽ tác giả còn muốn nói cái dòng nước kia quanh năm ngày tháng chảy một cách êm ả, chẳng ai biết như mối tình kín đáo của đôi lứa vậy. Chỉ rất ít lời mà ý tứ hàm súc, sâu xa với những từ ngữ dung dị, nhưng chứa đựng rất nhiều tâm tư, khát vọng, khác hẳn với nhiều bài tình ca đang ra đời hiện nay có lời lẽ sáo rỗng, nhàm tẻ, tầm phào.
Dòng chảy ấy sẽ mãi trường tồn cùng thời gian... như câu dân ca Quan họ Kinh Bắc đã và đang phát triển ngày một sâu rộng, lớn mạnh... Để những người mang tâm huyết gìn giữ cho muôn đời sau câu hát đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại, sẽ không ngừng nỗ lực quảng bá dân ca Quan họ lan tỏa tới khắp các vùng miền trên quê hương Việt Nam, cũng như các quốc gia trên thế giới...